Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1179 lượt.

buồn chán nên lại bước xuống lầu.
Cô đứng trên cầu thang nhìn bóng dáng đang bận rộn trong phòng bếp.
Lần đầu tiên cô thấy Lãnh Ngạo nấu cơm là lúc chân cô bị thương phải nằm bệnh viện, khi đó cô thật đúng là bị dọa đến nhảy dựng. Sống cùng anh lâu như vậy mà cô không hề biết anh biết nấu cháo, huống hồ còn là “vương giả” hắc đạo hô gió gọi mưa nấu cháo cho một tiểu cô nương, nói ra sẽ không có ai tin nổi.
“Ừm.” Thước Tiểu Khả có chút mất mát gật đầu. Cô đã mười bảy tuổi rồi mà chưa từng rửa rau bao giờ, cho dù là lúc ở Brunei mẹ nuôi cũng không để cô đụng tay vào việc nhà, càng đừng nói là rửa rau nấu cơm.
Trong đầu đột nhiên lóe lên cái tên “Ngô Sương” của mẹ nuôi, lúc này cô mới nhớ, từ khi trở lại nước A, Lãnh Ngạo chưa từng nói về việc của bà ấy.
Bà chỉ là được Hoắc Yêu nhờ chăm sóc cho mình, nên chắc cũng không bị liên lụy quá nhiều. Lúc cô đang muốn mở miệng hỏi tình hình của Ngô Sương thì đã thấy Lãnh Ngạo xoay người bắt đầu xào rau, tiếng “xèo xèo” vang lên không ngừng. Thấy anh chuyên chú như vậy cô cũng không hỏi nữa, đành phải rời khỏi phòng bếp.
Ngồi xuống bàn cơm, Thước Tiểu Khả nâng cằm lên lạnh nhạt nhìn chằm chằm bóng lưng Lãnh Ngạo.
Người đàn ông đang tập trung xào rau kia, trước đó còn là một đại ma đầu giết người không chớp mắt, ai có thể ngờ bây giờ anh lại xuống bếp như một người đàn ông nội trợ bình thường. Lẽ ra đây phải là chuyện của phụ nữ, nhưng một người đàn ông như anh lại cứ muốn làm. Có lẽ đây chính là sự cưng chiều của anh với cô, nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc anh tàn nhẫn với cô thì cũng rất tuyệt tình.
Mùi thức ăn bay tới kéo tinh thần của Thước Tiểu Khả quay về, giọng nói lành lạnh của Lãnh Ngạo cũng vang lên: “Khà Nhi, vào bưng thức ăn ra đi!”
Cô đi vào phòng bếp, lập tức bị mấy món ăn thơm ngào ngạt trong đó hấp dẫn. Có cá, có thịt, có rau xanh, mỗi món đều có một màu khác nhau, khiến cô thèm ăn đến chảy nước miếng.
Mấy phút sau, tất cả đồ ăn đều đã được mang lên. Hai người ngồi đối diện nhau, vì một bàn đồ ăn này đều do Lãnh Ngạo nấu, nên không có mệnh lệnh của anh, cô không dám động tay vào.
Lãnh Ngạo chủ động gắp một miếng thịt nhỏ cho cô, cưng chiều nói: “Há miệng ra!”
Thước Tiểu Khả sửng sốt, nhìn thấy vẻ kiên định trong ánh mắt anh, cô không dám phản kháng, miệng nhỏ há ra, miếng thịt đỏ tươi kia được đút vào.
Cô vừa nuốt xuống thì nghe anh hỏi: “Ngon không?”
Cô đáp: “Mùi vị không tệ!”
Miếng thịt đó đã điều hòa không khí trong phòng ăn, cả hai bắt đầu động đũa.
Trong lúc dùng bữa, Lãnh Ngạo vẫn giữ vị trí chủ động, một lúc thì gắp rau, một lúc lại múc canh, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ của ông vua hắc đạo đâu nữa.
Thước Tiểu Khả còn chưa ăn xong thì Lãnh Ngạo đã dừng đũa, anh lau khóe miệng, chẳng biết đã qua ngồi bên cạnh cô từ lúc nào.
Thước Tiểu Khả ngẩng đầu, một đôi mắt tối tăm nhìn thẳng vào cô, khiến cô cảm giác như trở lại khoảng thời gian trước đây. Ngụm cơm trong miệng còn chưa kịp nuốt xuống, môi đã bị chặn lại, đầu lưỡi dài trượt vào tùy ý càn quét khắp mọi ngõ ngách trong khoang miệng.
Lưỡi cô bị anh hút điên cuồng khiến cô hít thở không thông, cũng may là Lãnh Ngạo có chừng mực, nếu không thì cô đã tắt thở luôn rồi.
Anh vỗ vỗ hai má cứng ngắc của cô, nửa cười nửa không nói: “Cũng không phải hôn lần đầu tiên, em căng thẳng như vậy làm gì?”
Căng thẳng?
Thước Tiểu Khả nghĩ thầm, bị một ác ma hôn như vậy, cô không căng thẳng mới lạ đó.
Nhưng cô đương nhiên không dám nói ra, chỉ có thể giả cười nói: “Em ăn xong rồi, dọn dẹp thôi.”
“Không cần, lát nữa người giúp việc theo giờ sẽ đến làm.” Lãnh Ngạo kéo tay cô, “Đi, lên lầu, để mừng ngày em đến trường, tôi có một món quà cho em!”
“Người giúp việc theo giờ” mà anh nói cũng không phải thật sự là người giúp việc theo giờ, chỉ là người của anh mà thôi. Vốn những người này chỉ cần phụ trách việc an toàn của ông chủ là được, không ngờ còn phải làm mấy chuyện dành cho phụ nữ này, chắc bọn họ cũng không thích thú gì đâu.
Thước Tiểu Khả biết rõ trong lòng, cô thậm chí còn biết bọn họ đang ở ngôi nhà kế bên biệt thự.
Thước Tiểu Khả bị kéo vào phòng ngủ, Lãnh Ngạo mở tủ đầu giường lấy một cái hộp ra đưa cho cô, nói: “Mở ra xem đi.”
Cô không hề có hứng thú với thứ bên trong hộp nhưng vẫn nhận lấy, nhìn ánh mắt sáng quắc của anh, cô chỉ có thể miễn cưỡng mở ra xem, bên trong là một chiếc di động màu trắng.
Đây là công cụ cần thiết người ta liên lạc qua lại với nhau, nhưng đối với Thước Tiểu Khả thì thứ này vô cùng xa lạ, cô ở bên cạnh Lãnh Ngạo nhiều năm như vậy cũng chưa được anh tặng di động lần nào.
“Bây giờ em đã lớn rồi, lúc đi học mà không có điện thoại thì sẽ rất bất tiện.” Lãnh Ngạo lười biếng dựa vào tủ đầu giường, khóe miệng hơi nhếch lên.
Thước Tiểu Khả nhìn nhìn điện thoại, không biết phải dùng như thế nào.
Lãnh Ngạo bước lên một bước, ôm cô vào lòng từ phía sau, hai bàn tay to phủ lên tay cô, dạy cô cách sử dụng di động.
Thước Tiểu Khả rất thông minh, chỉ một lúc đã biết cách dùng. Cô nhìn vào sổ địa


XtGem Forum catalog