Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1188 lượt.

chỉ, bên trong chỉ có một số của Lãnh Ngạo, nên cô bấm vào dãy số đó.
Phòng ngủ vang lên tiếng chuông điện thoại du dương, Lãnh Ngạo rút di động ra, màn hình đang phát sáng.
“Đây là số di động, chỉ khác một số so với số của em, lúc tôi không ở bên cạnh em, nếu nhớ tôi thì có thể gọi điện thoại.”
“Vì sao trong danh bạ chỉ có một số này thôi?” Thước Tiểu Khả nhấn nút tắt, có chút không vui.
Lãnh Ngạo đút di động của mình vào túi, nhập một dạy số mới vào điện thoại của cô: “Đây là số điện thoại bàn ở nhà em, em cũng có thể gọi vào đây.”
Thước Tiểu Khả nghe lời bấm vào đó, cuộc gọi lập tức được chuyển tiếp, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói thân thiết của một người phụ nữ, cô nhận ra đây là giọng của mẹ.
“Mẹ, là con, Khả Nhi.”
“Khả Nhi, được nghe giọng con thật là tốt quá.” Phương Duy kích động không thôi.
“Lãnh Ngạo tặng cho con một cái điện thoại, về sau hai chúng ta có thể thường xuyên liên lạc.” Nói xong, cô quay đầu nhìn Lãnh Ngạo một cái, như đang hỏi anh cô nói có đúng hay không.
Lãnh Ngạo không có ý kiến gì, anh chỉ vén một lọn tóc của cô đặt lên mũi ngửi.
Thấy anh không phản đối, Thước Tiểu Khả yên tâm lớn mật nói chuyện phiếm với mẹ mình, đề tài chỉ xoay quanh chuyện trong nhà. Mẹ nói với cô nơi anh cả đang làm cũng chính là trường đại học của cô, còn có anh tư ở chung trường với cô nữa.
Sau khi hàn huyên khoảng hơn mười phút, Lãnh Ngạo bắt đầu cảm thấy bất mãn, anh thì thầm bên tai cô: “Khả Nhi, sau này sẽ có thời gian để em gặp người nhà, còn sợ không có thời gian nói chuyện phiếm sao?”
Thước Tiểu Khả vội vàng nói lời tạm biệt, cúp điện thoại.
Lãnh Ngạo rút di động trong tay cô ra, ôm ngang cô đi vào phòng tắm. Rất nhanh phòng tắm truyền đến tiếng nước “ào ào”, còn có loáng thoáng tiếng rên rỉ, ngâm nga.
Trong ba ngày này, hai người đều không rời khỏi biệt thự. Ăn cơm, đi ngủ, ân ái, mỗi ngày đều có thể so với thần tiên. Đêm dài tĩnh lặng, Thước Tiểu Khả nhìn Lãnh Ngạo đang ngủ say bên cạnh, cô mơ hồ có ảo giác.
Người đàn ông này, sao anh ta có thể dịu dàng như thế? Mấy ngày nay anh bỏ qua hết mọi công việc, lúc nào cũng ở bên cạnh cô, nấu cơm cho cô, hỏi han ân cần, hoàn toàn không giống như ác ma cuồng giết người trước kia.
Anh thật sự trở nên tốt hơn rồi sao? Trở nên bình thường rồi sao?
Thước Tiểu Khả nắm chặt tay đặt trước ngực, trong lòng không ngừng tự hỏi. Ánh trắng dịu dàng ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên một quầng sáng nhạt trên gò má Lãnh Ngạo, khiến ngũ quan càng thêm rõ ràng.
Cô bỗng nhiên nở nụ cười, nói thế nào thì anh ta cũng đã giết chết Lăng Thiên, giết chết ánh mặt trời của đời cô, cho dù về sau anh trở nên bình thường thì thế nào, cô không thể tiếp nhận tình yêu của anh nhanh như vậy, huống chi, là thật hay giả vẫn còn khó nói lắm.






Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng đợi được đến ngày đi học. Lãnh Ngạo tự mình lái xe đưa cô đi, mấy chiếc xe ô tô đen đi theo sau anh, con đường cái vốn rộng lại trở nên có chút chật chội.
Tới cổng trường, Thước Tiểu Khả ôm túi sách xuống xe. Lúc cô bước vào, cô ngoảnh đầu lại liếc nhìn Lãnh Ngạo một cái, nở nụ cười nhạt rồi phất phất tay với anh.
Nhìn bóng dáng của người con gái mình yêu từ từ biến mất, Lãnh Ngạo cũng không vội lái xe rời đi mà rút một điếu xì gà ra. Vừa rút được một nửa thì điện thoại vang lên, là Đỗ Uy Lợi gọi tới.
“Thiếu chủ, tôi có việc cần nói.” Đỗ Uy Lợi vẫn ngồi trong xe của mình, không được ông chủ cho phép, anh không dám tùy tiện xuống xe.
“Vào đây ngồi đi.” Lãnh Ngạo bỏ xì gà xuống, nghĩ đến sau này sẽ có nhiều người nhìn trộm Khả Nhi của anh, tâm tình của anh lại phiền muộn vô cùng.
Đỗ Uy Lợi xuống xe, lúc đóng cửa xe, vẻ mặt anh âm trầm, tâm tư ngổn ngang. Anh hối hận vì đã khai thác mỏ cho Lãnh Ngạo, tuy lấy được rất nhiều tiền, nhưng anh cũng đã hại một người vô tội. Từ khi trở về từ Brunei, anh thường xuyên lặng lẽ để ý đến Thước Tiểu Khả, anh phát hiện cô rất buồn bã. Cô gái nhỏ luôn một lòng muốn rời khỏi Lãnh Ngạo này rất biết ẩn nhẫn, nếu anh vẫn tiếp tục ở cạnh Lãnh Ngạo, anh sợ anh sẽ thật sự yêu cô bé đáng thương đó.
Thở dài một hơi, anh ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xanh thẳm. Rõ ràng là trời xanh quang đãng, nhưng trong mắt anh lại vô cùng hỗn loạn, trong đầu tràn ngập hình ảnh xinh đẹp của Thước Tiểu Khả.
Bên kia, Thước Tiểu Khả gặp được anh cả ở trong trường. Thước Lai Hoa dẫn cô đến lớp. Hôm nay cô mặc một bộ váy liền thân màu trắng, mái tóc dài buông xuống như thác nước sau lưng, không trang điểm, dáng người thướt tha phối với gương mặt xinh đẹp. Lúc cô xuất hiện trước lớp, có thể nói toàn bộ nam sinh đều trợn mắt há hốc mồm, trong mắt nữ sinh lóe lên ánh sáng khác thường.
Ngành học của cô là kỹ thuật vật lý chuyên nghiệp, hai phần ba lớp là nam, phần còn lại là nữ có vẻ ngoài phổ thông. Có cô vào học, lớp học sáng lên không ít, khi các sinh viên biết cô là em gái của phó giáo sư Thước thì càng kinh hãi hơn nữa.
Vì Thước Tiểu Khả là sinh viên chuyển trường nên