Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1148 lượt.
“Vậy mở cửa ra cho tôi vào.” Lãnh Ngạo vừa nói xong, vài giây sau cửa toilet mở ra, anh liếc mắt nhìn Thước Tiểu Khả đang rửa mặt.
“Tôi giúp em.” Anh bá đạo giật khăn mặt trong tay cô, nâng cằm cô lên, sau đó ôn nhu lau môi, lau hai gò má của cô.
“Làm người phụ nữ của Lãnh Ngạo, lá gan không thể nhỏ như vậy.” Anh vừa lau vừa nhẹ nhàng nói: “Tôi cũng không đành lòng để em chịu khổ, nhưng loại người như Hoắc Yêu, nếu không để em tận mắt nhìn thấy hắn ta chết, thì tôi không cam lòng.”
Vẻ mặt Thước Tiểu Khả đờ đẫn, ánh mắt vô hồn, nghe thấy ba chữ cuối cùng của anh mới lấy lại chút phản ứng.
Không cam lòng?
Anh không cam lòng cái gì chứ? Không phải cô đã ngoan ngoãn ở cạnh anh rồi sao? Anh rốt cuộc là muốn thế nào?
Lãnh Ngaọ thấy cô đã có chút cảm xúc, gương mặt tái nhợt lại đẹp đến kỳ lạ, không thoa phấn, miệng nhỏ dụ hoặc, sóng mũi thẳng tắp, cón có làn da mịn màng nữa.
Anh động tình, áp đầu cô vào vai, bàn tay to vuốt ve mái tóc cô, không ngừng rì rầm: “Khả Nhi, không phải sợ, không được sợ gì cả. Tôi yêu em còn không kịp, nhất định sẽ không hại em, ngược lại, tôi muốn chứng minh cho em thấy tôi yêu em đến mức nào!”
Cái cằm nhọn hoắt đặt trên đầu vai của anh, Thước Tiểu Khả tựa như một đứa trẻ xinh đẹp, cô mở to đôi mắt trong suốt, chớp chớp vài cái, lại không biết cô đang nghĩ gì.
Thấy cô không có động tĩnh, Lãnh Ngạo nói thêm: “Bảo bối, chúng ta đi thôi!”
Căn nhà gỗ sâu trong rừng vẫn được vô số đóa hoa bao phủ như ngôi nhà nhỏ của bảy chú lùn trong thế giới cổ tích Bạch Tuyết, xinh đẹp diễm lệ giữa một vùng xanh biếc. Nhưng đây chỉ là bề ngoài, bên trong căn nhà tối tăm u ám bao nhiêu chỉ có Thước Tiểu Khả mới biết được. Cô bị Lãnh Ngạo kéo mạnh đi, chỉ mất mười mấy phút đã đến gần căn nhà gỗ này.
Cách căn nhà gần trong gang tấc, Thước Tiểu Khả không dám đi vào trong lần nữa, vì cô hiểu rõ, một khi đẩy cánh cửa gỗ kia ra thì cô sẽ phải nhìn cảnh tượng mà cô không muốn thấy.
Cô đột nhiên dừng bước, vẻ mặt căng thẳng đứng yên đó, quyết tâm không muốn vào. Nhưng không được như mong muốn, Lãnh Ngạo chỉ dùng sức kéo một chút là dù cô có đứng vững cũng vô dụng. Nhưng anh lại không làm vậy, ngược lại anh ôn nhu xoay người, đôi mắt chứa ý cười.
“Khả Nhi, sao lại không đi?” Giọng nói ôn hòa một cách khó hiểu.
Thước Tiểu Khả sợ hãi nói: “Ngạo, em thật sự không muốn vào đó.”
Chỉ liếc mắt một cái, Thước Tiểu Khả đã cảm thấy toàn thân mềm nhũn, tựa như người chết mới chính là cô. Cô chớp mắt, hôn mê bất tỉnh.
__
Hòn đảo không còn vẻ yên tĩnh, hai cánh trực thăng lóe sáng, bay thẳng lên bầu trời xanh.
Mấy phút sau, bệnh viện cũng nháo loạn, hình như đang cấp cứu cho một bệnh nhân quan trọng nào đó.
Trong phòng bệnh VIP, Thước Tiểu Khả hai mắt nhắm nghiền, nửa gương mặt ấn vào nệm, chỉ lộ ra đôi mắt, trên trán còn vương vài sợi tóc. Bác sĩ mặc áo blouse trắng đang xem mạch cho cô, Lãnh Ngạo nhìn chằm chằm ông ta như hổ rình mồi, không chấp nhận một chút qua loa.
Nhìn Thước Tiểu Khả vẫn mê man, Lãnh Ngạo ít nhiều cũng có chút áy náy, nhưng anh không hối hận. Bảo bối của anh trước mặt đám hộ vệ thì rất ngang ngược nhưng trước mặt anh lại nhu nhược như vậy. Lúc ở Brunei cô dám không để ý nguy hiểm mà cứu Hoắc Yêu chứng tỏ cô là người ngoài mềm trong cứng, nội tâm cô rất mạnh mẽ. Làm người phụ nữ của anh cô nhất định không thể yếu đuối được, không thể cứ nhìn người chết một tí là ngất đi, cho nên anh phải “khai phá” cho cô.
Ý nghĩ này đối với người bình thường mà nói chính là bệnh thần kinh, nhưng với Lãnh Ngạo lại là lẽ đương nhiên.
Mấy phút sau, bác sĩ xem mạch xong, ông sợ làm ồn bệnh nhân nên dẫn Lãnh Ngạo ra ngoài phòng bệnh.
“Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?” Lãnh Ngạo biết rõ cô không phải bị bệnh nặng gì, chỉ là do sợ hãi quá độ, nhưng ngủ lâu như vậy anh cũng có chút lo lắng.
“Vợ của anh mang thai.” Giọng nói bác sĩ rất lạnh nhạt.
“Không thể nào, tôi đã làm phẫu thuật buộc Ga-rô*, sao cô ấy có thể mang thai?” Lãnh Ngạo rất bất ngờ, nhưng anh lại tin, nếu Khả Nhi thật sự mang thai thì đứa bé đó chính là của anh.
(*) Phẫu thuật buộc ga-rô, còn gọi là thắt ống dẫn tinh: Một cách đình sản cho nam giới. Phẫu thuật này chỉ ngăn tinh trùng chứ không ảnh hưởng gì đến đời sống vợ chồng.
“Dựa theo kinh nghiệm mấy chục năm của tôi thì vợ anh quả thật có dấu hiệu mang thai, đương nhiên vẫn phải siêu âm đã rồi mới có kết luận.” Bác sĩ giải thích.
Lãnh Ngạo thoáng bình ổn cảm xúc lại, anh nghĩ bác sĩ cũng có lúc sai lầm, siêu âm xong rồi lại nói sau, hiện tại quan trọng nhất là chăm sóc cho Thước Tiểu Khả.
Lúc anh và bác sĩ nói chuyện xong, Thước Tiểu Khả cũng đã thức dậy, anh nghe thông báo thì vội vàng đi vào phòng bệnh.
Thước Tiểu Khả vừa mở mắt ra đã nghe thấy mùi thuốc nhàn nhạt, cô phát hiện mình đang ở trong căn phòng trắng toát, có vài y tá đi qua đi lại trước mặt. Cô nhận ra đây là bệnh viện.
Vài giây sau đã thấy Lãnh Ngạo đi vào, anh vẫn áo đen quần đen không đổi, s