Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.
Thời tiết hôm nay cũng không tốt, mây đen phủ kín bầu trời, như là sắp có mưa lớn. Nhiệt độ không khí giảm xuống tạo nên một cảm giác áp lực vô cùng nặng nề.
Bởi vì đêm qua ngủ không ngon, nên lúc này Thước Tiểu Khả rất buồn ngủ. Lãnh Ngạo không tiếp tục quấn lấy cô nữa, cô nằm ra giường ngủ thiếp đi.
Buổi tối cô nằm mơ còn có ý nghĩa gì đó, nhưng hiện giờ là ban ngày, cô ngủ cũng không được sâu, đầu óc choáng váng, mơ mơ màng màng xuất hiện đủ loại hình ảnh quỷ dị, lòng cô như bị một tảng đá đè nặng, muốn kêu cũng không thể kêu ra tiếng.
“Khả Nhi, cứ ăn từ từ đi, chiều nay tôi sẽ đại khai sát giới, giết thêm vài đầu bếp cũng không sao.” Lãnh Ngạo vừa nói vừa cười nhạt, khóe miệng cong lên một độ cong hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức không có một chút khiếm khuyết. Người đàn ông tuấn mỹ bất phàm như vậy, rõ ràng là đang cười, nhưng sự uy hiếp vẫn mạnh mẽ vô cùng.
Thước Tiểu Khả vẫn luôn cúi đầu, không dám thở mạnh, chỉ có thể yếu ớt trả lời: “Được.”
Rất nhanh, đồ ăn được hâm nóng đã mang lên bàn, Lãnh Bà tự mình cầm hai cặp đũa mới tinh và thìa đưa đến cho hai người. Không khí khác thường, Thước Tiểu Khả lại bắt đầu gian nan ăn cơm trưa. Cô ăn từng ngụm từng ngụm, có mấy hạt cơm dính vào khóe miệng cô cũng không nhận ra.
Lãnh Ngạo nhìn tướng ăn đáng yêu của cô, anh lắc lắc đầu nói: “Tôi nói em ăn nhưng cũng không cần ăn nhanh như vậy.” Nói xong anh gắp một cái chân gà lớn vào chén cô, “Gần đây em gầy đi rồi, ăn nhiều thịt một chút.”
Thước Tiểu Khả ngừng xúc cơm, cô cẩn thận cầm chân gà lên, đang định ăn thì anh lại nói: “Đợi chút.”
Cô ngẩn người, Lãnh Ngạo rút ra một tờ khăn giấy lau khóe miệng cho cô: “Xem em kìa, thành con mèo đốm nhỏ luôn rồi.”
Chỉ một lát sau anh đã thu tay, cười cười nói: “Nhanh ăn đi.”
Thước Tiểu Khả nhả nhặn ăn chân gà. Kỳ thật trù nghệ của đầu bếp rất tốt, chỉ là tâm tình hôm nay của cô quá tệ, ăn thứ gì cũng không thấy ngon. Bị Lãnh Ngạo bức bách nên cô chỉ có thể miễn cưỡng tươi cười, khổ sở ăn cho xong, nếu không thì mấy sinh mệnh vô tội sẽ vì cô mà bị giết chết.
Lãnh Ngạo ăn xong trước cô, anh vừa lau miệng vừa híp mắt nhìn nhất cử nhất động của Thước Tiểu Khả. Lúc này cô cũng đã ăn được kha khá rồi, đang uống nước canh. Tay cô cầm thìa, chu môi thổi cho bớt nóng. Môi hồng, má non mềm, bộ dáng kia thật khiến anh cảm thấy rất “ngon miệng”.
Cho dù thức ăn có ngon hơn nữa cũng không thể bằng cô.
“Ăn no rồi, cảm thấy tốt hơn đúng không?” Lãnh Ngạo đột nhiên đứng dậy bên cạnh Thước Tiểu Khả.
“Rất tốt!” Thước Tiểu Khả liếm liếm môi, ra vẻ như ăn rất ngon, “Ăn no rồi lại muốn ngủ thêm một giấc nữa.”
Đang muốn duỗi người thì Lãnh Ngạo đã bá đạo ôm cô vào ngực, nói thầm vào tai cô, hơi thở ấm áp sượt qua khiến cô hơi ngứa.
“Đừng ngủ nhanh như vậy, có vài người đã đói bụng mấy ngày rồi, nếu không đi xem một chút thì rất đáng tiếc.” Từng lời từng chữ của anh tựa như độc dược ăn mòn tim Thước Tiểu Khả, thông minh như cô đương nhiên lập tức hiểu lời anh nói. Cô quay đầu lại nhìn vào đôi mắt âm u của anh.
“Có phải anh muốn bỏ đói Hoắc Yêu đến chết hay không?” Cô không ngờ là anh lại dùng cách này, tuy hai tay không dính máu tươi nhưng thủ đoạn tàn bạo này cũng chỉ có anh mới nghĩ ra được.
“Chẳng lẽ em muốn tôi nổ súng giết hắn. hay dùng đao đâm chết hắn, không thì cho hắn ta chết đuối?” Mấy kiểu chết Lãnh Ngạo nói ra toàn là thủ đoạn của ma quỷ, nhưng đối với anh nó chỉ bình thường như một bữa cơm mà thôi.
Thước Tiểu Khả dù sao cũng chỉ mới là tiểu cô nương mười bảy tuổi, nghe anh nói như vậy sao cô có thể bình tĩnh được, cô che miệng, cảm thấy ghê tởm đến muốn nôn.
“Khả Nhi, làm người phụ nữ của Lãnh Ngạo thì không thể mềm lòng như vậy được.” Nói xong anh đưa khăn tay qua cho cô.
Thước Tiểu Khả nhận khăn tay chạy vào toilet, vừa đóng cửa là lập tức nôn ra. Tiếng nôn của cô rất vang, Lãnh Ngạo đứng bên ngoài nghe thấy không khỏi nhíu chặt chân mày, hình như anh có chút đau lòng.
Lãnh Bà cũng nghe được, Khả Nhi là bà nhìn lớn lên, nếu cô chịu đau đớn thì bà cũng sẽ thấy tan nát cõi lòng.
“Thiếu chủ, thân thể Khả Nhi không thoải mái, vẫn nên để cô ấy lên lầu nghỉ ngơi đi thôi.” Bà đi đến bên cạnh Lãnh Ngạo, chuyện của Hoắc Yêu bà cũng có biết một chút, bà cũng không muốn Khả Nhi bị anh đưa đi nhìn cảnh giết người.
Lãnh Ngạo vốn đã cảm thấy khó chịu, bị Lãnh Bà nói vậy càng không vui hơn. Anh xoay người, trừng mắt nhìn bà nói: “Lãnh Bà, nếu không phải nể mặt bà đã làm việc ở nhà họ Lãnh mấy thập niên, tôi đã sớm ném bà xuống sông rồi.”
Lãnh Bà cũng không biết lấy can đảm từ đâu ra, bà không thỏa hiệp nói: “Thiếu chủ, Khả Nhi cứ nôn như vậy thì rất bất thường, tôi chỉ quan tâm cô bé thôi.”
“Tôi là chồng của cô ấy,” Lãnh Ngạo hiển nhiên vẫn có chút xúc động với cô, anh quay đầu nhìn cánh cửa toilet.
Thước Tiểu Khả vẫn tiếp tục nôn, Lãnh Ngạo càng nghe càng đau lòng, anh đi qua, gõ cửa hỏi: “Khả Nhi, em không sao chứ?”
Trong toilet truyền đến tiếng nước “ào ào”, giọng nói mỏng manh cũng vọng ra: “Không sao, em không sao.”