Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điên Cuồng Độc Chiếm

Điên Cuồng Độc Chiếm

Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1150 lượt.

, sợ mình nói bậy lại chọc giận anh, nhưng cho dù cô có cẩn thận thì Lãnh Ngạo cũng không vui.
“Hắn bắt cóc em, sau đó cho em tự do, lại còn để em và Lăng Thiên gặp nhau, cái này gọi là giúp?” Bàn tay của Lãnh Ngạo từ từ đưa lên cổ cô, anh chất vấn: “Hắn còn muốn mượn tay em độc chết tôi, dư đảng của hắn suýt nữa thì giết được em, loại người này làm sao tôi có thể buông tha?”
“Anh muốn giết cũng được, nhưng đừng bắt em phải chứng kiến, được không?” Thước Tiểu Khả dùng ánh mắt hèn mọn cầu khẩn.
Đầu ngón tay dùng chút lực, Lãnh Ngạo cọ mũi mình vào mũi cô, hai người có thể nghe được rõ ràng từng tiếng hít thở của nhau.
“Khả Nhi, cầu xin vô ích, chuyện tôi đã quyết định sẽ không thay đổi.” Con ngươi trong mắt anh càng ngày càng trầm.
Tâm Thước Tiểu Khả hoàn toàn lạnh lẽo, cổ bị anh hơi siết chặt, cô tựa như một con rối gỗ, không có biểu tình, cơ hồ chỉ dùng sức một chút là có thể bóp chết được cô.
Lãnh Ngạo buông tay ra, cô ho khan hít thở dồn dập, môi còn chưa kịp thích ứng đã bị anh dùng môi đè lại.
Trong phòng tắm, trước tấm kính thủy tinh trong suốt, Lãnh Ngạo như phát cuồng hôn lên mặt, cổ, ngực, lên từng tấc da thịt của Thước Tiểu Khả. Thước Tiểu Khả bị anh điên cuồng cắn như vậy, sắc mặt cô không còn trắng xanh nữa mà dần dần đỏ ửng.
Váy ngủ trên người bị rút đi, trượt dọc theo da thịt trơn nhẵn rơi xuống đất. Lãnh Ngạo lại càng thêm càn rỡ hung ác hôn khắp người cô.
“Khả Nhi, Khả Nhi…” Cùng với tiếng thở dốc, Lãnh Ngạo thỉnh thoảng lại kêu tên cô, vừa ôn nhu lại vừa thô bạo.
Hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau, hương vị tình dục lan ra khắp phòng tắm.
__
Đêm dài yên tĩnh, Thước Tiểu Khả không hề buồn ngủ, vì Lãnh Ngạo vẫn ôm cô nên cô không thể ngồi dậy, chỉ có thể nằm yên không nhúc nhích.
Tấm rèm bên cửa sổ bị gió thổi ra một khe hẹp, ánh trăng chiếu vào qua khe hở giúp cô nhìn rõ gương mặt của Lãnh Ngạo hơn. Anh ngủ rất sâu, rất ngon, hai tay quấn chặt lấy cô, giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn.
Thước Tiểu Khả không khỏi nhíu mi, rõ ràng anh là hắc đạo vương, giết người chỉ như giẫm một con kiến, vì sao lúc đi ngủ lại trông như một đứa trẻ con?
Cô khẽ lắc đầu, đột nhiên thấy da đầu bị đau, thì ra một tay của Lãnh Ngạo đang quấn chặt lọn tóc của cô. Chỉ một động tác nhỏ đã làm Lãnh Ngạo thức giấc.
“Khả Nhi, ngủ không được sao?” Đây là câu nói đầu tiên sau khi anh tỉnh lại.
“Ngạo, ngón tay anh túm tóc em, đau quá.” Thước Tiểu Khả ngụ ý muốn anh ta buông ra.
Lãnh Ngạo sao có thể buông dễ dàng như vậy, không chỉ không buông mà ngược lại anh còn lấn người lên, cọ cọ bên tai cô, “Nếu ngủ không được, vậy chúng ta lại vận động một chút.”
Vừa rồi anh chỉ làm với cô hơn một giờ, sao có thể thỏa mãn được? Thước Tiểu Khả không nhịn được đổi ý, sao cô không thành thành thật thật ngủ đi, mà lại tạo cơ hội cho anh vậy.
“Ngạo, em mệt rồi.” Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói đã bị anh chặn lại, anh áp lên người cô, hai tay tựa như hai cây cột kiên cố đóng chặt thân thể cô lại, khiến cô không thể động đậy.
Hứng thú của đàn ông một khi đã khơi dậy thì có mấy con trâu cũng không kéo lại được, huống chi là người có ham muốn chiếm hữu điên cuồng như Lãnh Ngạo. Trải qua vô số lần hoan ái, nhất cử nhất động của Thước Tiểu Khả đều không thoát được ánh mắt anh, anh cũng rất quen thuộc thân thể cô, chỉ cần nhẹ nhàng áp lên là có thể khiến cô ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.
Đầu lưỡi anh liếm mút bộ ngực mềm mại của cô, Thước Tiểu Khả mềm thành một vũng nước, cô ngâm lên. Lúc toàn thân cô co rút lại, anh động thân một cái tiến vào, sau đó từ nông đến sâu, rồi đến điên cuồng, dùng sức đâm vào người cô.
Không biết có phải cơn kích tình của anh lên cao quá hay không, mà sau vài lần va chạm lực chú ý của anh lại chuyển qua bàn chân cô, hai chữ đỏ tươi lập tức kích thích anh.
Trên thân thể cô có dấu ấn của anh, cho nên cô là của anh, chỉ của một mình anh. Trên đời này ai có ý định cướp cô khỏi anh, thì chỉ có một con đường chết.
Anh ôn nhu hôn lên hai chữ đỏ tươi kia, một đường tiến lên phía trước, cánh môi ướt át chuyển qua nơi tư mật của cô. Một lát sau lại điên cuồng ra vào.
Một đêm này, Lãnh Ngạo điên cuồng độc chiếm Thước Tiểu Khả, bão tố ngày mai vẫn không giảm mà càng ngày càng nghiêm trọng.






Hòn đảo đối với Thước Tiểu Khả mà nói thì vừa quen thuộc vừa e ngại. Cô lớn lên ở đây từ nhỏ, tuy cuộc sống như công chúa áo đến vươn tay cơm đến há mồn, nhưng vì bệnh tâm lý ham muốn chiếm hữu của Lãnh Ngạo mà cô hoàn toàn bị phong bế trong một không gian. May mà Lãnh Ngạo vẫn còn cho mời giáo viên đến dạy kèm cô học, được nhìn thấy thế giới bên ngoài qua TV và sách vở, tâm tính cô mới có thể phát triển bình thường.
Du thuyền tư nhân của Lãnh Ngạo cập bờ, Thước Tiểu Khả lại một lần nữa nhìn thấy hòn đảo quen thuộc, sự sợ hãi cũng theo đó mà trào dâng trong lòng. Trước kia cô ở đây cũng thấy lo lắng hãi hùng, nhưng lần này thì khác, cô cảm thấy như đang đưa thân vào địa ngục.