Tác giả: Hiểu Phượng Linh Nhi
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1151 lượt.
mãi không hết!” Vẻ mặt anh như sương giá, có thể đóng băng hết hai người bọn họ.
Thấy anh vẫn nhìn vào tay mình, Thước Tiểu Khả vội vàng rút tay về, cô đi đến cạnh anh nói: “Ngạo, em muốn về nhà thăm mẹ, có được không?”
“Được, đương nhiên được!” Giọng điệu của Lãnh Ngạo là lạ, rõ ràng là đáp ứng, nhưng sao cô lại cảm thấy anh đang không vui, cực kỳ không vui.
Thước Tiểu Khả cũng không biết vừa rồi anh đã nghe được ít nhiều lời nói của hai người, cô thăm dò nói: “Ngạo, anh tư đang hẹn hò với em gái của Đỗ Uy Lợi đấy, cho nên chúng ta cứ đi trước đi!”
“Vậy sao?” Lãnh Ngạo ra vẻ như lúc này mới biết, anh hơi cao giọng: “Hóa ra còn có tầng quan hệ này, nếu hai người bọn họ kết hôn thì chúng ta phải kết thân gia với Đỗ Uy Lợi rồi.”
“Đi thôi.” Lúc này Thước Tiểu Khả chỉ muốn lập tức quay về nhà.
Lãnh Ngạo bị thúc giục cuối cùng cũng nhấc chân lên, lúc rời đi, đôi mắt nguy hiểm của anh vẫn dừng trên người Thước Lai Diệp. Khi đi ngang qua, anh vỗ mạnh vai anh ta nói: “Phàm là những thứ gây cản trở tôi và Khả Nhi, bất kể là ai cũng sẽ không có kết cục tốt, hiểu chưa?”
Không khí trong xe rất quái lạ, có thể là do những lời Thước Lai Diệp nói với Thước Tiểu Khả vừa rồi, nên đến giờ Lãnh Ngạo vẫn còn xụ mặt. Thước Tiểu Khả cũng biết anh trai đã chọc giận anh, cô đến mí mắt cũng không dám nâng, càng đừng nói là nhìn anh một cái.
Lúc xe chạy về đến nhà họ Thước, sắc mặt Lãnh Ngạo không khó coi như vừa nãy nữa, anh xoay người ôm Thước Tiểu Khả vào lòng, giọng điệu tức tối: “Khả Nhi, anh tư kia của em thật đúng là ăn gan báo.”
“Ngạo, đừng nóng giận, anh tư chỉ nói linh tinh mà thôi, không có ý gì khác đâu.” Thước Tiểu Khả tựa đầu vào vòm ngực rắn chắc của anh, cẩn thận đáp lời.
“Hắn ta muốn em rời khỏi tôi, còn nói không có ý gì khác?” Lãnh Ngạo lập tức phản bác.
“Anh ấy chỉ hỏi em có hạnh phúc khi ở bên anh không thôi mà, đâu có nói gì khác?” Thước Lai Diệp nói thế nào cũng là anh trai ruột của cô, cô đương nhiên muốn nói giúp anh, cho dù đen cũng phải nói thành trắng.
“Những thứ này không trừ, sớm muộn gì cũng thành tai họa.”
“Anh xử trí bọn họ như thế nào?”
Lãnh Ngạo vén lớp tóc trên trán cô lên, ôn nhu nói: “Vừa khen em thông minh, sao bây giờ lại ngờ nghệch rồi?”
“Anh muốn giết bọn họ?” Thước Tiểu Khả vẫn ôm một chút may mắn trong lòng.
“Tất cả đều phải chết.” Lãnh Ngạo vô cùng kiên định nói ra năm chữ này, vẻ mặt cuồng vọng cũng đủ chứng minh uy lực của anh.
“Vậy còn Hoắc Yêu thì sao?” Lúc trước Thước Tiểu Khả không dám hỏi anh, nhưng bây giờ cô lại cực kỳ tự nhiên mở lời: “Anh ta có cần phải chết hay không?”
“Có.” Một chữ chém đinh chặt sắt, vô cùng đơn giản, mang theo lực uy hiếp mười phần.
Thước Tiểu Khả bỗng nhiên cảm thấy toàn thân rét run, cho dù người đàn ông bên cạnh này đang ôm cô vào vòng tay ấm áp, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, lạnh đến nổi da gà.
“Sao vậy, Khả Nhi?” Thấy cô run rẩy, Lãnh Ngạo càng ôm chặt cô hơn, tựa cằm trên đỉnh đầu cô, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô trong gương.
Thước Tiểu Khả tự biết không thể thay đổi quyết định của anh, cho dù cô có khóc nước mắt nước mũi cầu xin anh thì cũng chỉ là tự tìm mất mặt mà thôi. Cho nên yêu cầu của cô rất đơn giản, chính là mắt không thấy tâm không phiền. Nhưng vì sao anh muốn ngày mai cô trở lại đảo, chẳng lẽ muốn cô nhìn cảnh Hoắc Yêu bị giết sao?
Không, không!
Nếu như vậy thì quá tàn nhẫn, cô không muốn đối mặt.
“Ngạo, ngày mai em có thể không cần trở lại đảo được không?” Cô yếu ớt hỏi.
“Không được!” So với Thước Tiểu Khả, gương mặt của Lãnh Ngạo âm trầm đến đáng sợ.
Thước Tiểu Khả muốn tránh ra khỏi người anh, nhưng anh lại ôm cô rất chặt, đừng nói là vùng vẫy, ngay cả muốn nhúc nhích cũng không có sức, cô chỉ có thể bất lực hỏi: “Anh muốn em tận mắt nhìn thấy anh giết Hoắc Yêu sao?”
“Đúng.” Cánh môi của Lãnh Ngạo nhẹ nhàng in một nụ hôn trên đầu cô: “Khả Nhi, sợ cái gì? Em cũng không phải chưa từng thấy cảnh tôi giết người.”
Mí mắt Thước Tiểu Khả từ từ rũ xuống, đôi tay to của anh lọt vào tầm mắt cô.
Anh nói không sai, cô đã từng thấy cảnh anh giết người. Lúc cô mười tuổi, cô ầm ĩ đòi học bơi, thừa dịp mấy hộ vệ không chú ý, cô trốn đến bờ sông, nào ngờ chân lại bị rút gân làm cô thiếu chút nữa chết đuối. Vì việc đó mà mấy hộ vệ phụ trách trông chừng cô đều bị anh nổ súng giết chết.
Cô còn nhớ rõ ngày đó trời mưa rất lớn, những người vốn đang sống khỏe mạnh lại theo từng tiếng súng mà ngã vào vũng máu, còn cô bị anh buộc đứng cách đó không xa, tận mắt nhìn anh giết người.
Hôm đó, trời không chỉ mưa như trút nước mà còn lạnh vô cùng, cho dù vẫn là mùa thu, nhưng cô lại thấy lạnh không chịu nổi, so với mùa đông còn lạnh hơn gấp nhiều lần.
Khi đó cô mới mười tuổi, cô không hiểu vì sao anh muốn cô nhìn anh giết người, cho đến mấy năm sau anh dần dần lộ ra tâm địa lang sói, lúc này cô mới hiểu, anh là muốn cô phải ngoan ngoãn nghe lời.
“Hoắc Yêu nói thế nào cũng đã từng giúp em.” Cô lẩm bẩm nói