Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.

bổn phận và trách nhiệm nên cô không thể phàn nàn, mà những việc như thế cũng chẳng lạ gì với nghề của cô.
Buổi trưa, Điền Ca xuống căngtin ăn cơm; vừa gắp một đũa rau xào mềm nhũn vào miệng, cô lập tức liên tưởng đến bệnh nhân buổi sáng, suýt chút nữa thì nôn. Cô đành để cái bụng trống rỗng cho đến tận lúc tan ca. Điền Ca đang siêu âm cho bệnh nhân cuối cùng thì cánh cửa phòng bỗng mở toang, gió từ bên ngoài ùa vào lạnh cóng. Điền Ca giật mình, rời mắt khỏi màn hình máy siêu âm. Người đang hùng hổ bước vào phòng là một bệnh nhân nữ, chị ta thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt, mắt vằn tia máu đỏ, hăm hăm chỉ tay vào mặt Điền Ca, chửi như tát nước:
- Tôi đã sớm nghi ngờ bệnh viện khốn nạn của các người làm việc mờ ám, chẳng coi ai ra gì. Đã lấy bao nhiêu tiền phong bì rồi? Ăn bao nhiêu tiền hoa hồng rồi hả? Các người hại chết người rồi, biết không?
Điền Ca không hiểu, cố giữ bình tĩnh hỏi lại sự tình:
- Chị đừng nóng, có chuyện gì cứ từ từ nói. Chị gặp chuyện gì à?
- Ba ngày trước tôi đến bệnh viện đăng ký khám dịch vụ. Hôm nay, tôi xếp hàng mất ba tiếng đồng hồ sau mới gặp được bác sĩ, thế mà ông ta chỉ khám cho tôi nửa phút, nói không đến ba câu rồi viết giấy bảo tôi đi siêu âm. Y tá khoa siêu âm hẹn tôi hôm khác đến khám tiếp. Tôi đành phải về nhà, kiên nhẫn chờ đợi thêm ba ngày hai đêm nữa. Một giờ trưa nay tôi đã có mặt ở đây, tại sao đã gần hết giờ làm việc rồi mà vẫn chưa đến lượt tôi? Khốn nạn! Không biết chừng trong người tôi có khối u ác tính, nếu các người trì hoãn việc khám bệnh thì các người phải hoàn toàn chịu trách nhiệm với cái mạng này.
Điền Ca trợn tròn đôi mắt, cả ngày ở trong phòng siêu âm tối thui, hình ảnh đập vào mắt nếu không phải là u bướu thì nhất định là u nang, nhìn nhiều đến quay cuồng đầu óc. Quả thực chiều nay có đến bốn năm bệnh nhân chen ngang thứ tự siêu âm. Một người là bạn của bác sĩ khoa ngoại, một người là bệnh nhân do chủ nhiệm khoa tuyến vú gọi điện giới thiệu, một người được lãnh đạo bệnh viện đưa đến, một người khám cấp cứu, còn một người khám trong tình trạng nguy kịch. Theo nguyên tắc, những trường hợp bệnh nặng, người già và trẻ em được ưu tiên khám trước; nhưng những người bệnh được lãnh đạo, đồng nghiệp giới thiệu, hay bạn bè nhờ vả để được khám trước cũng chẳng có gì lạ. Chuyện chen ngang thứ tự ngày nào chả gấp nên người bị thiệt thòi bất mãn là chuyện thường tình; tuy nhiên rất ít người dũng cảm đòi quyền lợi. Điền Ca không ngờ hôm nay lại có người phản ứng quyết liệt như vậy, cô vô cùng áy náy, những muốn mở miệng giải thích, nhưng bệnh nhân không cho cô cơ hội được nói. Chị ta vớ lấy cuốn sổ bệnh án ở trên bàn, ném thẳng về phía Điền Ca, miệng không ngừng tru tréo.
- Mẹ kiếp! Các người là một lũ bác sĩ vô liêm sỉ! Không có đạo đức! Không có tình người! Dám coi thường tính mạng của người dân à? Dân thường đi khám bệnh sao khó khăn thế hả? Cứ tiếp tục làm ăn kiểu này thì các người chẳng có kết cục tốt đâu! Hôm nay bà đ... thèm siêu âm nữa!
Chị ta trút giận xong, đẩy cửa đi ra, những giọt nước mắt lăn xuống gò má. Điền Ca cũng bực tức đi ra khỏi phòng siêu âm, miệng lẩm bẩm:
- Sao mình còn bình tĩnh được cơ chứ?
Trên đường về nhà, Điền Ca ghé vào quảng trường Hải Tín.
2
Trung tâm mua sắm Hải Tín là nơi tập trung các thương hiệu lớn, chuyên bán các mặt hàng xa xỉ, nên chủ yếu nhắm vào đối tượng khách hàng là những người thành đạt. Thỉnh thoảng Điền Ca cũng cùng bạn bè tới đây nhưng chưa bao giờ cô chịu bỏ tiền ra mua món đồ nào cả. Có lần cô vô tình phát hiện ra trong trung tâm mua sắm có một hiệu bánh mì bán loại bánh mì trái cây, nên mua về cho Ni Ni nếm thử, con bé rất thích ăn loại bánh mì có hương vị đặc biệt này, vì thế mỗi tuần cô đều tới đây mua một cái bánh mì thưởng cho con gái.
Đây là hiệu bánh mì nổi tiếng của người Đức, mùi bơ sữa thơm ngậy làm ruột gan Điền Ca cồn cào thêm. Cô định mua thêm một cái nữa, ăn thử một lần cho biết mùi vị nhưng xem giá bán, một cái bánh cũng phải từ bảy tám tệ đến mười tệ. Cô nghĩ bụng: Bán đắt như vậy hẳn là có lý do của nó, các nguyên liệu ở đây đều là hàng thượng hạng, trẻ em đang phát triển nên ăn những thứ như thế này, còn người lớn thì không cần lắm. Cô nuốt nước bọt, nấn ná một lát rồi về nhà.
Khi xếp hàng trả tiền bánh mì, Điền Ca chợt nhìn thấy Tích Tích đứng ngay phía trước mình. Hai người phụ nữ ngỡ ngàng nhìn nhau rồi mỉm cười chào hỏi. Điền Ca mua mỗi cái bánh mì nên không dùng đến giỏ hàng, trong khi Tích Tích đẩy một xe đồ đầy ắp. Điền Ca nhìn lướt qua, ngay đến băng vệ sinh cũng là hàng ngoại. Thanh toán tiền xong, hai người cùng đi ra bãi đỗ xe, hỏi han mấy câu xã giao, sau đó Tích Tích bước vào xe Volvo, Điền Ca bước vào xe Yanyan. Trình độ lái xe của Điền Ca không cao, xe lại đỗ hơi lâu nên khi nổ máy, động cơ phát ra tiếng kêu lạ, cô xuống xe kiểm tra; lúc đó xe của Tích Tích đi ngang qua, trong tích tắc Điền Ca cảm thấy chiếc Volvo sành điệu phía trước trông thật thô thiển, đến cả màu sơn cũng xấu xí.
Vừa về nhà, suýt nữa thì Điền Ca trượt ngã; thì ra là đống