Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342003

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.

xử với em như thế?
Lệ Sảnh sám hối:
- Tôi biết tội ác mình gây ra là không thể tha thứ được, tôi không dám đòi hỏi chị tha thứ, tôi chỉ xin chị đừng đau lòng như thế, Xuân Phong... anh ấy, không đáng để chị phải như thế.
Tích Tích im lặng.
- Còn có cái này. - Lệ Sảnh lấy ra một cái phong bì dày từ trong túi đặt cạnh ba món đồ nữ trang. - Đây là mười vạn tệ. Năm thứ hai quen Xuân Phong, tôi mua một căn hộ second hand ở khu Lao Sơn nhưng không đủ tiền thủ phó nên anh ấy cho tôi mượn.
Tích Tích vẫn im như tờ.
- Và đây, - Lệ Sảnh tiếp tục lấy ra một chiếc chìa khóa ôtô, - là chiếc xe anh ấy tặng tôi.
Sau đó Lệ Sảnh để ý sắc mặt của đối phương, thấy Tích Tích không nói gì, cô bèn giải thích.
- Không còn cái gì nữa. Tôi xin thề, đây là toàn bộ những đồ Xuân Phong đã cho tôi. Hai mươi vạn tệ lần trước chị nói, quả thực không liên quan gì đến tôi, anh ấy không đưa cho tôi, tôi cũng chưa từng nhìn thấy, thậm chí chưa nghe anh ấy nói đến bao giờ.
- Những đồ này đều là anh ấy tặng cho cô, cô cứ giữ lại đi, trả cho tôi thì có ý nghĩa gì. - Tích Tích thở dài, - Nói thực, xưa nay tôi không dùng lại đồ của người khác bao giờ.
Lệ Sảnh vội rời khỏi ghế sofa, lách qua bàn trà, quỳ sụp xuống chân Tích Tích.
Sự việc xảy ra bất ngờ khiến Tích Tích sững sờ cả người.
- Chị Tích Tích, nếu chị hận tôi thì muốn đánh, muốn chửi thế nào cũng được, tôi chỉ cầu xin chị đừng nói ra chuyện gì, được không? - Lệ Sảnh nước mắt ngắn nước mắt dài, - Tôi sai rồi, chuyện không nên làm nhất trong đời tôi chính là chuyện này, tôi đáng bị trời đánh. Tôi có lỗi với chị, có lỗi với bố mẹ của tôi, họ lớn tuổi rồi, sức khỏe không tốt, cả đời phải sống trong khổ cực. Họ luôn hi vọng tôi tìm được người chồng tốt, thế mà ba mươi tuổi tôi vẫn chưa lập gia đình làm mẹ lo nghĩ đến bạc đầu, bố suốt ngày thở ngắn than dài, có thời gian tôi không dám về nhà, không cầm được lòng khi nhìn thấy vẻ thất vọng của họ... Sau khi gặp được Xuân Phong, tôi cho rằng cuối cùng mình cũng gặp được người đàn ông có trách nhiệm nhưng về sau tôi mới dần dần phát hiện ra, người anh ấy thực sự yêu thương là vợ của mình, không ai thay thế được vị trí của chị trong lòng anh ấy, để nhanh chóng thoát khỏi tình cảm này, tôi vội vàng nhận lời cầu hôn của anh Liễu. Anh Liễu là người tốt, mẹ anh ấy cũng rất tốt, cuộc đời bà lận đận lắm, một mình ở vậy nuôi con chồng, nửa đời người chịu nhiều gian khổ, đến bây giờ thấy con trai có chỗ đi về bà mới yên lòng, tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc...
- Vì sao cô nói với tôi những lời này? Tôi không muốn biết chuyện của cô, cũng không cần thiết phải biết.
- Ý tôi là, nếu để người nhà biết chuyện này, hôn nhân rạn nứt đối với tôi mà nói là đáng tội, nhưng mà đối với những người khác mà nói, cú sốc này thực quá lớn, tôi không dám nghĩ tới... - Khuôn mặt Lệ Sảnh chan chứa nước mắt, khóc không thành tiếng.
- Cô rất hiếu thuận.
Đời này Tích Tích chưa được ai quỳ gối dưới chân mình, hành động bất ngờ của Lệ Sảnh không những khiến cô kinh ngạc mà còn sinh lòng thương hại, việc này làm mất hết tôn nghiêm của một người, cô ta có thể làm đến nước này, thực là không dễ dàng gì.
- Tiểu Sảnh, cô ngồi dậy rồi nói, được không?
- Nếu chị nhất định đòi hai mươi vạn tệ, tôi có thể gom đủ tiền cho chị, chỉ là tạm thời tôi chưa có, nếu chị cho tôi thời gian, chắc chắn tôi sẽ gom đủ. Có điều tôi buộc phải nói rõ là tôi không lấy hai mươi vạn tệ của Xuân Phong, anh ấy không đưa cho tôi số tiền lớn như vậy, tôi gom tiền cho chị là để bù đắp lỗi lầm tôi đã gây ra...
- Đây là ý gì? Cô cho rằng tôi bắt chẹt cô?
- Không, không phải. Chị Tích Tích, tôi thực sự không lấy số tiền đó, cho dù giết tôi thì cũng thế thôi. - Nước mắt chảy dài trên má, Lệ Sảnh nói rành mạch từng từ, - Bố mẹ tôi gần sáu mươi rồi, tôi lấy danh nghĩa của bố mẹ ra thề, chị nhất định phải tin tôi, tôi không lấy số tiền chị đang tìm kiếm, nếu tôi nói dối thì cả nhà tôi sẽ bị trời đánh...
- Tôi hiểu rồi, tôi tin cô. - Tích Tích cầm túi xách lên rồi đứng dậy nói, - Nhớ lấy, mọi chuyện chấm dứt ở đây. Sau này, tôi không tìm cô nữa, cũng mong cô đừng quấy rầy tôi, tốt nhất chúng ta vĩnh viễn không gặp lại nhau nữa.
Tích Tích thầm nghĩ, dù sao Xuân Phong cũng từng yêu người phụ nữ này, để cho cô ta một con đường sống cũng là cho mình con đường sống.
Đi ra đến cửa, Tích Tích quay đầu lại, nói thêm một câu:
- Để ép cô ra đây, tôi mới dùng biện pháp cực đoan như thế, bây giờ tôi nói cho cô biết, tôi coi thường chính bản thân mình khi ấy.
Tích Tích trầm ngâm nghĩ ngợi, mình không nghi ngờ Lệ Sảnh nữa, ngược lại cũng chưa từng nghi ngờ Lý Dương. Rốt cuộc hai mươi vạn tệ đã đi đâu? Xuân Phong dùng vào việc gì? Đây quả là một vấn đề khiến người ta không biết xử trí thế nào. Dù sao cũng không thể kéo dài được nữa, cần phải cho Lý Dương một câu trả lời rõ ràng. Nếu người cho Xuân Phong mượn tiền không phải Lý Dương mà là người nào khác, nếu người ta không đưa ra được bằng chứng thì mình sẽ không ngần ngại từ chối. Nhưng đây là Lý Dương, vậy


Old school Swatch Watches