Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
nhấc máy. Đầu dây bên kia nói tìm giám đốc Dương thoạt nghe Điền Ca tưởng đối phương gọi nhầm, đang định cúp máy thì chợt ngớ người ra, cô gọi Lý Dương đến nghe điện thoại.
Nghe điện thoại xong, Lý Dương vào phòng ngủ lấy di động, ấn nút khởi động máy, sau đó anh quay lại bàn ăn, nói với Điền Ca:
- Hôm nay anh phải tới công ty sớm hơn nửa tiếng, trước khi diễn ra hội nghị, anh có một cuộc họp nhỏ.
- Anh chưa nhậm chức mà đã bận rộn vậy à? Sau này tới Trùng Khánh, thường xuyên tất bật như thế này sao?
- Có lẽ thế.
- Giám đốc Dương? Hì, anh lên giám đốc rồi nhỉ?
- Bà xã, em đừng trêu đùa anh nữa.
- Ít nhất em cũng phải chúc mừng anh thăng chức chứ.
- Vẫn là làm thuê cho người ta thôi. Anh chỉ làm phụ tá, vẫn phải nghe người ta sai bảo đấy.
- Ở công ty chi nhánh, về kế toán chẳng phải anh là người đứng đầu à?
- Nhưng anh vẫn phải nghe theo chỉ thị của tổng giám đốc mà.
2
Trước khi đi Trùng Khánh, Lý Dương được nghỉ ba ngày. Anh dành trọn thời gian cho gia đình, hoàn toàn tách khỏi công việc. Ngoài những lúc kè kè bên vợ con, anh đi chợ mua thức ăn, lau nhà, làm các việc lặt vặt. Anh lau chùi sạch sẽ máy hút mùi trong bếp, thay mới hệ thống đèn đang bị hỏng hóc; cài lại hệ điều hành cho máy tính; chí ít trong nửa năm, Điền Ca có thể sử dụng một cách trơn tru, tránh gặp trục trặc khiến cô nổi cáu.
Điền Ca đề nghị Lý Dương đổi điện thoại mới, cô nghĩ thăng chức thì cũng nên sắm đồ mới. Chiếc điện thoại của anh đã dùng được ba bốn năm rồi, trông cũ mèm, pin cũng kém. Nếu là người khác thì họ chẳng ngần ngại quăng nó đi từ lâu rồi, đằng này Lý Dương lại bằng lòng dùng mãi. Có lần màn hình điện thoại tự nhiên tối thui, Lý Dương mang đến cửa hàng sửa chữa thì người ta bảo phải thay linh kiện, mất những sáu trăm tệ. Vậy là nó không còn giá trị gì để sửa chữa nữa.
Vào hôm Điền Ca được nghỉ, cô cùng Lý Dương đến trung tâm đồ điện gia dụng Suning. Hai người dạo một vòng qua mấy quầy hàng di động, Lý Dương hỏi Điền Ca:
- Em chọn đi, thích mẫu nào?
Điền Ca hỏi vặn lại:
- Mua cho anh hay là mua cho em? Phải xem anh thích mẫu nào chứ.
- Đương nhiên là mua cho anh, nhưng anh không thông thạo loại nào thịnh hành, thời thượng cả. Hay là em giúp anh chọn nhé, em thích mẫu nào thì anh cũng thích mẫu đó.
Điền Ca mỉm cười, quay lại quầy hàng Samsung. Cô bị cuốn hút bởi một chiếc điện thoại có kiểu dáng không mới nhưng thiết kế bắt mắt, trị giá hơn hai nghìn tệ, được giảm giá hai trăm tệ. Hai người nhất trí mua luôn, nhân viên bán hàng ghi hóa đơn thanh toán tiền. Trong lúc Điền Ca đang mải miết ngắm nghía chiếc điện thoại mới ở trên tay, Lý Dương cầm túi xách của cô, lẳng lặng lấy điện thoại của vợ, cậy nắp, tháo SIM ra, sau đó anh lắp SIM của mình vào điện thoại của cô rồi vứt ngay chiếc điện thoại cũ mèm vào thùng rác.
Điền Ca tròn mắt ngạc nhiên:
- Tại sao? Anh làm em thấy mình giống hệt Chu Bát Bì vậy. Cái gì tốt cũng bá chiếm, còn anh như đầy tớ, chỉ làm việc mà không được hưởng thũ sao?
Hai người rời khỏi quầy hàng di động, Điền Ca luôn miệng hỏi tại sao, nhưng thực tình trong lòng cô vô cùng hạnh phúc.
- Bà xã thật giả tạo, trong lòng thích dùng điện thoại mới, đến lúc thành hiện thực lại hỏi tại sao, lại còn ra điều không bằng lòng. - Lý Dương cười khà khà.
- Đây là mua cho anh mà.
- Của anh của em cái gì chứ? Hai vợ chồng mình còn phải chia người này với người kia à?
- Nhưng anh là người có địa vị, cầm điện thoại lỗi thời thì mất mặt lắm!
- Ah dùng điện thoại nào thì có can hệ gì? Làm gì có ai cứ nhìn chằm chằm vào di động của người khác đâu mà phải chưng diện. Anh nói cho em biết nhé, những người tìm anh làm chuyện công việc, điện thoại của họ cũng không sành điệu hơn anh đâu, nhưng không vì thế mà họ cúi đầu trước mình. Hơn nữa điện thoại của em cũng rất mới mà, dùng chưa đến một năm, em lại biết giữ gìn cẩn thận, chỉ cần bóc miếng dán ra thì trông nó vẫn như đồ mới ấy. - Nói xong Lý Dương bóc sạch lớp giấy bóng kính mà Điền Ca dán xung quanh điện thoại.
- Đáng ghét! Anh cố tình làm em phải cắn rứt lương tâm phải không?
- Chứng tỏ em còn có lương tâm đấy - Lý Dương cười thích chí, - Em thấy cắn rứt lương tâm thì sau này anh đi vắng, em chịu khó làm việc nhà, nuôi dạy Ni Ni thật tốt, nếu có gã đàn ông giàu có nào muốn dụ dỗ em thì em chửi cho hắn một trận là được.
- Chửi á? Em cầm chổi phang hắn thì có! Anh cũng nghe này, anh ngoan ngoãn ở Trùng Khánh kiếm tiền cho mẹ con em, không được có ý xấu gì đó, nếu để em phát hiện ra…
- Thì sao cơ? Em làm gì anh?
- Em sẽ khiến anh mãi mãi không nhìn thấy em nữa.
- Hô hô…
Hôm Lý Dương đi Trùng Khánh, Điền Ca đưa anh ra sân bay, dặn dò hết chuyện này đến chuyện khác. Cô nhắc nhở anh, tên Triệu xx đó chính là bài học đắt giá, nhất thiết không được vì cái lợi nhỏ trước mắt mà gây nên tổn thất lớn, lật chuyển trong mương, hôm nay cất bước đi như thế nào thì ngày sau phải cập bờ an toàn thế ấy.
- Có thế mà em cũng phải nhắc nhở anh à?
- Có áp lực không?
- Đương nhiên là có rồi,