Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2014 lượt.
áp lực lớn chưa từng có ấy chứ. Tiền lương tăng gấp rưỡi, đâu phải là cho không anh, hội đồng quản trị giao nhiệm vụ nặng nề, trong thời hạn ba năm nếu anh và tổng giám đốc công ty chi nhánh không thể xoay chuyển tình thế thì phải nhường chỗ cho người có năng lực.
- Còn ngược lại? Nếu có khởi sắc thì sao?
- Họ không nói, có lẽ vẫn tiếp tục làm? Nếu tình hình kinh doanh có khởi sắc thì đây chính là miếng thịt béo bở rồi còn gì. Chữa cho cái cây khỏi bệnh rồi đơm hoa kết trái thì sẽ có người nhớ tới công lao của mình. Nhưng đó là chuyện sau này.
- Nói như vậy thì anh đang làm việc vô bổ à?
- Cũng có thể nói như vậy, những người có năng lực, có đầu óc đều không muốn từ bỏ vị trí ổn định hiện nay để đi vào chỗ mù mịt này. Nếu làm tốt thì tự nhiên có lợi, tích lũy được ít vốn chính trị lại có tiền thưởng hậu hĩnh, bằng không, phải làm lại từ đầu, trong tập đoàn đâu còn chỗ cho anh? Mỗi củ cải chỉ tra vào một lỗ, khi một củ cải bị bứng ra khỏi lỗ của mình thì củ cải mới sẽ được trồng vào đó. Em biết Tiểu Hồng không? Ba năm trước cậu ấy chủ động xin đi Đại Liên, bỏ công sức gây dựng công ty chi nhánh, đến khi công ty phát triển mạnh mẽ thì xảy ra tranh chấp quyền lực, vô cùng quyết liệt. Uổng công cậu ấy làm bàn đạp cho người ta, trở về tập đoàn thì không còn chỗ, đến phòng nào cũng là người thừa nên đành thôi việc.
- Vậy anh tính thế nào? Thật đáng sợ! Anh có lòng tin không?
- Cứ liều một phen xem thế nào. Anh phải làm con lừa, con ngựa tha đồ trên đường, vùi đầu vào công việc đã. Họ bảo anh đi, chính là ý này. Bây giờ họ cần người đổ mồ hôi sôi nước mắt, chứ cần người ngồi không hưởng lộc thì đâu đến lượt anh.
Điền Ca im lặng.
- Em yên tâm, áp lực rất lớn nhưng chỉ cần nghĩ đến Ni Ni nhà mình, bao nhiêu áp lực sẽ đều biến thành động lực.
Vị khách không mời mà đến
1
Bỗng đâu xuất hiện món nợ hai mươi vạn tệ làm lòng dạ bà mẹ chồng rối như mớ bòng bong. Sau khi nói chuyện với Tích Tích, bà loại trừ được khả năng Lý Dương có ác ý lừa bịp tống tiền. Thật ra, không cần con dâu phân trần, bà cũng hiểu Lý Dương không phải là người xấu bụng. Mười năm trước, kể từ lần đầu tiên Xuân Phong đưa anh về nhà chơi, thấy anh nghèo túng mà còn xách đến một túi hoa quả nặng trĩu, lúc nói chuyện ánh mắt luôn nhìn thẳng vào người đối diện, vẻ mặt chân thành, bà đã nhìn thấu anh là loại người nào. Những năm qua, phàm là những việc mà Xuân Phong không làm được, chỉ cần một cuộc điện thoại là Lý Dương có mặt ngay, cho dù có phải nhảy vào nước sôi lửa bỏng, anh cũng không mảy may từ chối. Anh làm đâu ra đấy, chẳng hề ngại khó ngại khổ, mà cũng không cần người khác mang ơn. Bất luận một trong hai người, ai gặp khó khăn thì người kia đều không khoanh tay đứng nhìn. Bởi vậy, nếu người ta có nói Lý Dương là anh em khác họ của Xuân Phong thì ngay cả người đa nghi như bà cũng phải công nhận.
Cả đời mẹ Xuân Phong quen sống chi li, tằn tiện nên bà rất băn khoăn về chuyện này. Có thể con trai bà thiếu nợ thật, nhưng sao lại là nợ nhà họ Lý, nhà họ chẳng phải giàu có gì cho cam, cũng chỉ là công nhân viên chức bình thường, khó khăn lắm mới dành dụm được ngần ấy tiền; cho nên, dù họ có bỏ qua nợ nần thì bà cũng không nỡ lòng nào để họ chịu thiệt. Bà rất bứt rứt khó chịu, ngặt nỗi Lý Dương không đưa ra được giấy nợ thì bà làm sao có thể ép Tích Tích trả tiền cho họ. Bà vắt óc suy nghĩ về các khả năng Xuân Phong cần sử dụng đến tiền nhưng cuối cùng mọi suy nghĩ vẫn quay về con số không, bà không thể biết tăm hơi số tiền đó đang nằm ở đâu.
Ông chồng thấy bà bứt rứt không yên liền khuyên nhủ:
Vậy ôm Hoa Nhi đi nào.
Cưng, ôm em, hôn em, cho em sương ngọt rượu ngon, nước ngọc quỳnh tương...
Hôn khắp nơi, để cho Hoa Nhi được tan thành nước nhé...
Láu lỉnh, em làm việc đi, tan ca anh phải về nhà rồi.
Ứ ừ, em muốn anh cơ.
...
Mới đầu bà còn tưởng là chuyện mờ ám của Tích Tích, cơn thịnh nộ trào dâng, suýt chút nữa bà nhấc điện thoại gọi con dâu về hỏi tội. Bà vuốt vuốt ngực cho xuôi cơn giận, tiếp tụ xem các trang tiếp theo, nghiền ngẫm về dãy số vô cùng quen thuộc. Lục lọi lại ký ức, bà sững sờ. Sợ mình nhớ sai, bà tá hỏa gọi ông chồng lên nhà, đọc số điện thoại đó cho ông nghe.
- Số điện thoại này là của ai? Ông có ấn tượng gì không? - Bà vợ sốt sắng hỏi.
- Có thế mà bà cũng phải hỏi à? Số điện thoại cũ của Xuân Phong chứ còn của ai nữa. - Ông chồng trả lời gãy gọn.
Còn số điện thoại kia là của ai nhỉ? Một người phụ nữ tên là “Hoa Nhi”. Bà dựa lưng vào giá sách, kinh hoàng một hồi, tim đập thình thịch. Ông trời ơi! Bí mật tày đình giấu trong ngăn kép đã bị con phát hiện ra rồi!
Xuân Phong không gửi tin nhắn cho Tích Tích! Bà tức giận mặt trắng bệch, cảm thấy hổ thẹn vô cùng, có cái gì đó giống như quả cầu lửa từ đáy lòng bay vụt lên cổ họng, xém chút nữa là nổ tung.
Ông chồng cũng sợ ngây người. Ông không thể ngờ được, đứa con thật thà ngay thẳng, rất mực yêu vợ thương con lại đồ đốn như thế. Con dâu còn l