Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

hưng bà lại nghĩ, mình vừa mới ra một cú đấm rồi, thôi thì đợi đôi ba hôm, nếu không thấy động tĩnh gì, mình sẽ ra mặt lần nữa. ́y vậy mà, bà chưa đi tìm Tích Tích thì cô đã gọi điện thoại đến.
- Cô ạ, cháu là Tích Tích. Đáng lẽ cháu phải đến nhà thăm cô nhưng gần đây cháu bận nhiều việc quá, chúng ta nói chuyện qua điện thoại trước, cô nhé. - Tích Tích chào hỏi lễ phép, ăn nói nhã nhặn.
- Ừ, chúng ta nói chuyện đi.
Tích Tích nói lại đầu đuôi việc cô đem trả tiền cho Lý Dương nhưng bị anh từ chối, cuối cùng cô nói rằng:
- Cô ạ, cháu không muốn bịa chuyện nói dối Lý Dương là mình tìm được số tiền đó rồi, làm vậy cháu cảm thấy không thoải mái. Ý của cháu là, nếu bây giờ gia đình cô cần dùng tiền thì cháu sẽ mang hai mươi vạn tệ sang nhà, mọi người không phải viết giấy nợ đâu. Còn như, cô thấy cháu làm như vậy không thỏa đáng thì xin cô cho cháu thêm thời gian để cháu tiếp tục tìm kiếm tung tích số tiền đó. Cháu không tin nó bốc hơi mà không để lại dấu vết gì. Xin cô tin cháu, nhất định cháu sẽ tìm được, chỉ cần có thời gian thôi.
- Nếu như vĩnh viễn không tìm được thì sao?
- Cháu gọi điện cho cô chính là để cô yên lòng. Không tìm được cũng không sao, một khi cháu xác nhận được Xuân Phong có số nợ đó, cháu sẽ mang tiền đến tận nhà trả, không thiếu một đồng, kể cả tiền lãi.
Nói đến đây, bà Phượng không bắt bẻ Tích Tích nữa. Bà nghĩ, xem ra con bé này quả thực giống như lời Lý Dương nói, là người thấu tình đạt lý, nghe giọng điệu khác hẳn người có bụng dạ xấu xa.
- Vậy thì được, cô tin cháu. - Bà Phượng bày tỏ thái độ.
- Cháu để lại số điện thoại của cháu cho cô nhé. Có chuyện gì, cô có thể tìm cháu bất cứ lúc nào, thỉnh thoảng cô đến nhà cháu chơi cũng được, cả nhà cháu luôn chào đón cô. Chỉ là, cháu mong muốn hơi quá một chút, lần sau cô đến nhà cháu thì đừng nhắc lại chuyện này được không ạ? Bố chồng cháu bị huyết áp cao, mấy tháng lại đây ông mới khỏe lại một chút nên cháu không muốn ông phiền lòng. Còn mẹ chồng cháu từ khi con trai xảy ra chuyện đến nay vẫn chưa dứt muộn phiền, hôm qua biết được chuyện này, bà rất băn khoăn, cả đêm không chợp mắt được, lúc tối ăn không ngon miệng, sáng nay cũng không buồn nhấc đũa...
- Cô biết rồi, cháu cứ yên tâm, cô không tới quấy rối họ nữa đâu. cô đợi tin tốt của cháu.
Đặt điện thoại xuống, bà Phượng rầu rĩ, Tích Tích đúng là nàng dâu hiếu thảo, rất biết thương bố mẹ chồng, nhưng sao con bé không nghĩ cho mình đi? Mình có áp lực không? Có thể chịu đựng áp lực không? Từ khi mình biết chuyện này, có bữa cơm nào ăn ngon lành đâu? Ôi! Sao mình không gặp được con dâu thảo như thế chứ!






Ánh sáng phía cuối đường hầm
1
Ánh sáng ban mai chiếu qua cửa sổ trên mái nhà, thản nhiên rót thẳng vào phòng ngủ. Điền Ca choàng tỉnh, uể oải vươn vai, lóp ngóp ngồi dậy, đầu tóc còn rối bù đã chui tọt vào bếp.
Lý Dương cũng dậy theo, rửa mặt xong, anh vào bếp giúp cô một tay.
- Anh dậy sớm làm gì? - Điền Ca cảm thấy lạ. Nhiệm vụ nấu bữa sáng là của cô, bỗng nhiên hôm nay chồng dậy sớm nên cô không khỏi thắc mắc.
- Vị trí nào?
- Cách đây không lâu, Triệu xx - phó tổng giám đốc kiêm giám đốc tài chính của công ty chi nhánh tại Trùng Khánh bị bãi chức. Hiện nay công ty tổ chức thi tuyển công khai vị trí đó, anh cũng tham gia.
- Đừng nói dông dài nữa, anh nói cho em biết kết quả thôi.
- Tổng cộng có hai mươi người tham gia thi tuyển. Thi viết và phỏng vấn, anh đều qua.
- Nói như vậy, cuối cùng anh cũng được thăng chức rồi? - Điền Ca cay cay sống mũi.
- Đúng vậy. - Lý Dương gật đầu - Cũng chẳng có gì, chỉ là chức phó thôi mà.
- Đúng là chuyện tốt lành. - Điền Ca vui mừng đến rơi nước mắt, - Được tăng lương chứ?
- Ừ! Được tăng ba nghìn tệ, ngoài ra còn có phụ cấp nữa. Nhưng có lợi ắt có hại, anh phải đến Trùng Khánh, chúng mình phải xa nhau một thời gian, một năm thậm chí là hai ba năm.
- Đây là chuyện không tốt rồi. - Điền Ca cắn môi, - Em không muốn xa anh.
- Anh cũng không muốn… Nếu em không muốn anh đi, anh có thể rút lui.
- Thật vây sao?
- Ừ! Anh nói thật.
- Chuyện lớn như thế, sao anh không nói sớm với em?- Điền Ca nước mắt giàn giụa.
- Ban đầu, anh cũng chỉ nghĩ thi thử xem thế nào thôi, không biết có trúng tuyển hau không. Nếu anh nói với em rồi, đến lúc trượt vỏ chuối thì không phải uổng công em mong đợi sao? Cuối cùng lại thành trò hề để cả đời bị em tóm gáy, anh thấy mất mặt lắm.
Sáng hôm qua, trong hội nghị cấp cao của tập đoàn CC, thành phần tham dự ngoài các thành viên hội đồng quản trị và lãnh đạo cấp cao ra, còn có Lý Dương. Bình thường, trong các hội nghị cấp cao kiểu này, anh không được tham dự nhưng hội nghị hôm qua có điểm khác biệt. Chủ tịch hội đồng quản trị phát biểu: “Tập đoàn CC giống như con tàu lớn có nhiệm vụ dẫn dắt một đoàn tàu nhỏ, không bao giờ lường trước được tất cả các tình huống có thể xảy ra trên đường đi. Người cầm lái của con tàu nhỏ nếu có tố chất kém, thiếu bản lĩnh, chỉ cần một phút bất cần l