Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1342019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.

phản đối kịch liệt, anh đành phải từ bỏ hôn nhân của mình để trở về chăm sóc bà mẹ kế.
Không ngờ duyên phận của anh và Lệ Sảnh là do bà làm mối.
Một lần bệnh đau lưng của bà tái phát, trong thời gian nằm viện, Lệ Sảnh đặc biệt quan tâm, chăm sóc bà cẩn thận khiến bà vô cùng xúc động. Từ góc độ của một bệnh nhân, bà thấy cô ý tá trưởng quả là người có tấm lòng nhân hậu và tinh thần trách nhiệm cao, không chỉ vì bà ở phòng bệnh cao cấp mới được cô chăm sóc đặc biệt mà đối với tất cả bệnh nhân, cô đều quan tâm và chăm sóc như người thân trong nhà. Những bệnh nhân cùng phòng với bà cũng hết lời khen ngợi, đánh giá cao cô y tá trưởng xinh đẹp.
Khi mới về nước, Tông Nguyên không màng đến chuyện tình cảm yêu đương. Bà mẹ trăn trở, mong anh gặp được người phụ nữ phù hợp, sớm yên bề gia thất để nhân lúc xương cốt còn dẻo dai, bà có thể giúp vợ chồng anh chăm sóc con cái một vài năm. Bằng không thêm mấy năm nữa già yếu không ngồi dậy nổi, bà không giúp được gì mà còn trở thành gánh nặng của anh nữa.
Bà Quyên thủ thỉ với Tông Nguyên:
- Con trai, mẹ chọn cho con một cô gái không thể chê vào đâu được, làm việc cẩn thận, tính tình dịu dàng, biết chịu đựng gian khổ. Nhưn nếu con không ưng thì mẹ không nhắc đến chuyện này nữa.
Tìm cơ hội thích hợp, trước khi ra viện, bà Quyên trịnh trọng giới thiệu Lệ Sảnh với Tông Nguyên. Tông Nguyên vẫn không thiết tha đi xem mặt nhưng để cho bà mẹ vui, anh vẫn nhận lời. Không ngờ, vừa mới gặp người mà mẹ lựa chọn cho mình, anh đã đem lòng yêu mến.
Lần đầu gặp qua, Tông Nguyên bị cuốn hút bởi vẻ đẹp bên ngoài của Lệ Sảnh. Anh vốn không phải là người vì ham mê sắc đẹp mà sẵn sàng gửi gắm cuộc đời của mình cho người ta, nếu không anh chẳng đời nào chịu lẻ bóng đến tậm bây giờ. Sắc đẹp chỉ khiến ánh mắt của anh dừng lại trên cơ thể cô mà thôi, nhờ có bà mẹ ra sức vun vén, anh mới có thiện cảm với cô và tiếp tục đi lại. Sau những lần hẹn hò, anh dần nhận ra, mẹ thật có con mắt tinh đời.
Lệ Sảnh chẳng những ứng xử nền nã, nghiệp vụ vững vàng mà còn tốt bụng. Cô có thể ngồi miệt mài đan khăn quàng cổ cho mẹ, chịu khó nghiên cứu sách vở để học cách nấu nồi canh làm ấm người khi anh đi làm về muộn. Đi dạo trên phố, thấy những đứa trẻ ăn xin chìa bàn tay lem luốc về phía mình, biết rõ chúng là tay sai của bọn lừa đảo nhưng cô vẫn lấy tiền lẻ trong túi ra, đưa tận tay cho chúng. Cô nói: “Trẻ con tội nghiệp lắm, cho chúng ít tiền, có lẽ chúng sẽ đỡ bị ăn đòn”. Nhìn thấy con mèo hoang trong khu chung cư, cô lại lấy thịt cá ăn thừa để ở khu vực con mèo hoang thường ra vào; đồ dùng cô từng sử dụng, cho dù là một chiếc áo lót bạc màu, cô cũng trân trọng, không nỡ vứt đi... Tông Nguyên để ý kỹ, mỗi việc Lệ Sảnh làm đều xuất phát từ sự chân thành nên đã khiến anh thật sự rung động.
Một người phụ nữ xinh đẹp có tấm lòng nhân hậu, giống như dòng suối ngọt ngào, róc rách chảy qua mặt đất khô cằn trong tâm hồn anh. Sau ba tháng đi lại với cô, anh đã ngỏ lời cầu hôn. Với những người đang yêu, ba tháng cũng đủ được coi là dài. Đêm tân hôn, Tông Nguyên nói chuyện tâm tình với vơ:
- Mẹ anh là mẹ kế nhưng cả đời anh chỉ có một người mẹ này thôi. Nếu không có mẹ thì không có anh ngày hôm nay. Ngày xưa mẹ vất vả nuôi anh khôn lớn nên anh muốn chăm sóc lại mẹ, cho đến lúc mẹ già yếu rồi rời xa thế giới này.
Lệ Sảnh ngầm hiểu ý của chồng, cô bày tỏ thái độ:
- Anh yên tâm, em sẽ cùng anh chăm sóc mẹ như mẹ đẻ của mình.
Nói vậy chứ cô rất khó chịu với mẹ chồng vì bà đã vô tình phá vỡ thế giới riêng của hai người.
Bình thường, mỗi tối Tông Nguyên đi làm về, anh đều ôm hôn vợ thắm thiết. Từ khi sống cùng mẹ chồng, về đến nhà, anh đều vào chào bà trước, quàng vai bá cổ thân mật. Nếu bà đang lúi húi trong bếp thì anh giúp bà nhặt hành, bóc tỏi. Có khi thấy vợ cũng ở nhà mà lại để mẹ chồng hì hụi vào bếp, anh lập tức gọi:
- Sảnh ơi, em tới giúp mẹ một tay đi.
Hoặc là:
- Sảnh, em bận à? Sao lại để mẹ nấu cơm một mình thế này?
Anh cực kỳ thương mẹ của mình. Có mẹ ở nhà thì vợ ra rìa. Những lúc như vậy, bất luận Lệ Sảnh đang làm dở việc gì, cô đều phải gác ngay việc, chạy vào bếp, xắn tay áo vào cuộc. Cô vui vẻ “đuổi” mẹ chồng ra ngoài để mẹ con họ ra phòng khách ngồi xem tivi và nói đủ thứ chuyện trên trời dười bể, những lúc này Tông Nguyên tỏ ra vô cùng hạnh phúc, song anh đâu biết rằng Lệ Sảnh đang bất bình vì phải thui thủi một mình trong bếp, mồ hôi vã ra như tắm.
Chả mấy khi ngày nghỉ của Lệ Sảnh trùng vào ngày cuối tuần của Tông Nguyên, cô muốn hai vợ chồng đi lang thang đâu đó, thế mà anh lại đánh tiếng mời mẹ mà không hỏi qua ý kiến cô:
- Mẹ ơi! Mẹ đi cùng chúng con nhé?
Nếu bà mẹ vui vẻ đồng ý đi cùng, thì anh hớn hở ra mặt. Đã thế anh còn hỏi ý kiến của bà trước:
- Mẹ muốn đi đâu?
Mỗi lần ba người ra ngoài, khi lên xe xuống xe hay là sang đường, Tông Nguyên luôn che chắn cho bà mẹ, còn Lệ Sảnh lẽo đẽo theo sau như một nhân viên tháp tùng. Trong sinh hoạt hàng ngày, bao giờ cũng là Lệ Sảnh chăm sóc chồng, còn chồng toàn tâm toàn ý chăm sóc bà mẹ kế