Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342018
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.
quê mùa. Cũng không hẳn là anh không thèm đếm xỉa gì đến cô, khi chỉ có hai vợ chồng với nhau, anh hết mực cưng chiều vợ, nhưng chỉ vì sự có mặt của mẹ chồng nên hai người có rất ít thời gian bên nhau.
Lệ Sảnh coi bà Quyên như kẻ thù phá hoại hôn nhân của mình. Tuổi thơ cô đã bị mẹ kế ngược đãi, thành thử cô luôn có ác cảm với những người này. Cô nghĩ, một bà mẹ kế sao lại ở trong nhà của mình? Người Liễu Tông Nguyên kết hôn là Chu Lệ Sảnh, vì vậy mình phải có được tình yêu của anh, và trở thành nữ chủ nhân của ngôi nhà này. Mình nghĩ trăm phương ngàn kế để có được anh, chẳng nhẽ giờ lại phải chia sẻ thời gian ở bên anh, chia sẻ tình yêu của anh với một bà già sao? Ông trời ơi! Dương Tú Quyên mới ngoài sáu mươi tuổi, chân tay vẫn còn khỏe khoắn lắm, bà ta sống đến tám chín mươi tuổi là cái chắc. Lẽ nào mình phải ở cùng bà ta hai ba mươi năm nữa? Đúng là ác mộng. Đến lúc mình có thể chiếm trọn ông chồng thì mình già khắm già khú rồi, nói gì tới hôn nhân lãng mạn nữa? Mặc dù bà ta từng nuôi dưỡng Tông Nguyên nhưng anh cũng báo đáp đủ công ơn rồi còn gì. Anh gửi tiền dưỡng lão vào sổ tiết kiệm để bà ta lấy lãi, lại còn cho bà ta tiền tiêu vặt, muốn mua gì thì mua. Bà ta phải biết thế nào là đủ chứ! Tông Nguyên đã là chồng của mình rồi, bà ta nên rút về hậu trường, không được bá chiếm anh chứ.
Mới đầu là trách móc, lâu dần thành chán ghét. Trong con mắt của Lệ Sảnh thì bà Quyên người ngắn một mẩu, đồi mồi nổi đầy trên mặt và cánh tay, mái tóc muối tiêu động tí là rụng rơi tả. Có một dạo, Lệ Sảnh còn tưởng mình bị bệnh ghét người già, hễ nhìn thấy bà lão nào trên sáu mươi tuổi là cô lại cảm thấy khó chịu. Khi tiếp xúc với những bà lão có khuôn mặt phúc hậu, dễ gần, cô cũng có cảm tình nhưng nếu chẳng may nhìn thấy cánh tay bà nổi đồi mồi thì tự nhiên cô lại liên tưởng đến mẹ chồng của mình rồi ghét luôn người ta.
Hồi bà Quyên điều trị bệnh tại bệnh viện của Lệ Sảnh, hai người là quan hệ y tá và bệnh nhân nên cô đối xử rất tốt, rất nhã nhặn, rất thân thiện với bà, có thể chịu đựng những điều cô không thích, thậm chí cả thói quen đáng ghét của bà, vì cô nghĩ chỉ phải chịu đựng bà trong một khoảng thời gian ngắn, lại được báo đáp hậu hĩnh. Hơn nữa thái độ làm việc cần cù của Lệ Sảnh trong vai trò một cô y tá trưởng tốt nhằm mục đích để được cơ quan bình chọn là nhân viên tiên tiến, mẫu mực. Cô không chỉ diễn tốt vai diễn này mà còn phải diễn xuất sắc để cho người ta tâm phục khẩu phục. Khi ở bệnh viện, cô đóng vai một nhân vật hoàn hảo nên lúc nào cũng phải đeo mặt nạ. Còn khi trở về cuộc sống gia đình, Lệ Sảnh không còn sức để diễn kịch nữa. Sống chung một nhà với mẹ chồng thì bản chất thật trong con người cô dần dần được bộc lộ. Nếu không có Tông Nguyên thì bà Quyên là ai chứ? Một người dưng qua đường, chẳng liên quan gì đến cô. Vì chồng, Lệ Sảnh không thể không nhân nhượng bà. Cô vừa nhẫn nhịn vừa căm hận, cứ tiếp tục nhẫn nhịn như thế thì sớm muộn gì tình yêu và sự dịu dàng cũng bị lụi tàn mà thôi. Áp lực công việc và tinh thần sa sút khiến cô đôi lúc không làm chủ được bản thân hoặc cư xử không đúng mực; thêm vào đó, chuyện hộp quà như một giọt nước làm tràn ly khiến Lệ Sảnh không thể chịu đựng thêm được nữa.
4
Ban đầu, bà Quyên rất quý Lệ Sảnh, bà luôn đặt mình vào vị trí của các con để suy nghĩ cho chúng, bà chỉ lo vì chút bất cẩn của mình mà con cái thêm phiền hà này nọ. Nhưng không hiểu vì sao, giữa mẹ chồng và con dâu vẫn có những chỗ không vừa ý nhau; chẳng hạn những lúc Tông Nguyên vắng nhà, Lệ Sảnh tỏ ra khá quan tâm, dành thời gian trò chuyện cùng bà.
- Mẹ, vợ chồng con rất vui vì đón được mẹ lên đây. Chúng con muốn để mẹ được hưởng phúc tuổi già nhưng hằng ngày chúng con đều phải đi làm, mẹ ở nhà một mình có cảm thấy trống trải không? Ở Tế Nam còn có bà con họ hàng tới lui, giờ sống cảnh tù túng, xung quanh không có người quen cũng không có chị em gái rủ rỉ tâm sự, mẹ có quen không?
Nghe Lệ Sảnh hỏi han ân cần, bà Quyên rất cảm động. Bà nói thật lòng:
- Chỉ cần con và Tông Nguyên vui thì mẹ thế nào cũng được mà. Hằng ngày được nhìn thấy các con yêu thương, hòa thuận với nhau, cho dù không có ai nói chuyện với mẹ, mẹ cũng vui rồi.
- Tông Nguyên không biết làm thế nào để tận hiếu với mẹ, ngày lại ngày cứ nhốt mẹ trong nhà giống như vật nuôi ấy, mẹ thoải mái không?
Lệ Sảnh nói những lời kỳ cục làm bà Quyên nghe không lọt lỗ tai, thế mà bà vẫn nghĩ tốt về cô, có lẽ con dâu không có ác ý gì đâu, chỉ là cách nói của nó hơi thẳng thắn mà thôi. Bà mỉm cười:
- Lệ Sảnh, con đừng lo, nếu không thoải mái, mẹ sẽ nói với các con, mẹ sẽ tụ ra ngoài đi dạo.
- Thế thì được. Ôi! Con chỉ e một mình mẹ cô quạnh thôi.
- Cái đó thì con khỏi phải lo, ở quê mẹ cũng sống một mình nên quen rồi, bây giờ còn có các con ở bên nữa mà. Thực ra, trước đây mẹ đã nghĩ đến hoàn cảnh này rồi. Nếu con có thai để mẹ sớm có cháu ẵm, cháu gái cũng được, không phải nhà mình càng vui hơn sao? Mẹ làm gì có thời gian rảnh rỗi mà cảm thấy cô đơn, trống trải nữa.
Đây là lần đầu tiên bà Quyên đề cập đến c