Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
í một chút cũng chẳng sao, coi như bù đắp phần nào thiệt thòi bản thân vậy. Cũng có lúc, nhìn bạn mua này mua nọ, Điền Ca cũng thấy ghen tỵ, nhưng rồi cô lại nghĩ, Lệ Sảnh tiêu sạch tiền vào một đống sản phẩm mà chả biết có dùng được hay không, hoặc có khi dùng chưa được bao lâu lại bỏ xó thôi, còn mình thì lại tiết kiệm được một khoản kha khá, thế là cô bình tâm trở lại.
Khi đã thấm mệt, hai người ngồi nghỉ chân ở hiệu trà trên tầng hai, một ấm trà ở đây chỉ 15 tệ, rất phải chăng. Mặc dù, khung cảnh xung quanh khá đơn điệu nhưng đối với hai người phụ nữ đã lập gia đình, điều đó không có gì quan trọng.
- Dạo này cậu sống thế nào? Trông mặt mũi rạng rỡ thế kia, thật làm người ta thèm muốn quá! - Điền Ca hỏi thăm tình hình của bạn.
- Cũng ổn, anh ấy rất tốt với mình, cậu cũng từng như thế mà.
- Cậu đi thế này, còn anh ấy thì sao? Cuối tuần chồng cậu không ở nhà à?
- Anh ấy về Tế Nam đón mẹ lên đây.
- Mẹ anh ấy tới ở lâu dài hả?
- Anh ấy tính như vậy. Bà cụ là mẹ kế, hồi xưa bà phải làm lụng cực khổ, nào là rang hạt dưa bán, nào là trông thang máy để tạo điều kiện cho anh ấy được đến trường và ra nước ngoài học. Chồng mình còn nói, sở dĩ anh ấy về nước một phần là để tiện chăm sóc bà. Cả đời bà vất vả, góa bụa từ khi còn trẻ, bản thân lại không sinh được con, nên về già phải trông cậy vào anh ấy thôi. Cậu nói, mình có thể ngăn cản ông xã tận hiếu không? Như thế thật thất đức. Mà nói thực, mình cũng ủng hộ anh ấy báo hiếu thật tốt.
- Cậu thật hiếu thảo.
- Nên chứ, hiếu kính với người già là điều nên làm mà, không phải vợ chồng cậu cũng rất hiếu thảo đấy thôi.
- Đúng là mình hiếu thảo với mẹ đẻ, nhưng không dám nhận là hiếu thảo với mẹ chồng. Quả thực, Lý Dương rất hiếu thảo, giá mà anh ấy không quá hiếu thảo thì bây giờ chúng mình cũng không đến nỗi thê thảm, không mua nổi nhà thế này. - Điền Ca cười gượng. Chuyện đã qua không nên nhắc lại, hễ đả động tới là cô lại rớt nước mắt chua xót. Hơn nữa, thường ngày cô không giữ mồm giữ miệng, bao nhiêu chuyện xấu trong nhà, Lệ Sảnh đều biết tỏng, nhắc lại chỉ nhàm tai.
Đang nói chuyện, điện thoại của Chu Lệ Sảnh bỗng đổ chuông. Khi cô nghe máy, nét mặt bừng sáng, giọng nói cũng trở nên điệu đà. Không còn nghi ngờ gì nữa, nhất định là chồng gọi tới.
Khoảng năm sáu giờ tối, Lý Dương xách thức ăn về, Điền Ca và Ni Ni đã ở nhà rồi.
Ni Ni đang ngồi chơi đồ hàng, còn Điền Ca thì xắn tay áo lau sàn nhà. Nghe tiếng bước chân của anh, cô thẳng lưng, ngó đầu nhìn ra. Tâm trạng của cô đã trở lại bình thường, ánh mắt không còn vẻ thù ghét, cứ như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.
Vợ mình thật tốt bụng, Lý Dương nghĩ thầm. Ưu điểm lớn nhất của cô là không hề biết để bụng, thỉnh thoảng nổi giận, cáu kỉnh một tí rồi thôi, sau đó lại giống như sóng xô bờ cát, nhẹ nhàng xóa đi những dấu vết buồn phiền. Bất kể có chuyện gì, cô cũng chỉ giận dữ trong vòng mười hai tiếng đồng hồ.
- Về rồi à? - Cô nói.
- Về rồi.
- Cả ngày hôm nay ở cơ quan à?
- Không ở cơ quan thì biết ở đâu? Tăng ca mà.
- Thứ Bảy thì tăng ca cái gì?
- Công việc cơ quan có lúc nào làm hết đâu.
- Anh về thật đúng lúc, mau mau nấu cơm đi. Hôm nay, hai mẹ con em lang thang bên ngoài cả ngày, đói bụng lắm rồi. - Điền Ca làm lành.
- Thế không ăn chút gì lót dạ à?
- Lệ Sảnh mời đi ăn tối, nhưng em từ chối. Thứ nhất, em phải đi đón Ni Ni; thứ hai, có đi thì phải có lại, em làm gì có tiền để mời cô ấy chứ? Tốt nhất là không ai nợ ai; còn thứ ba, ăn hàng ăn quán có ngon lành gì, về nhà ăn cơm của chồng còn ngon hơn. - Điền Ca quay sang Lý Dương cười nhẹ.
- Chờ nhé, anh nấu cơm phục vụ hai mẹ con ngay đây! - Lý Dương phấn chấn tinh thần, quên sạch những mệt mỏi do công việc mang lại.
Từ lúc gặp Trần Tích Tích nói chuyện, lòng Lý Dương nặng trĩu. Giây phút này, nụ cười của Điền Ca như ánh sáng mặt trời chiếu rọi lòng anh. Anh chợt nhớ đến sự gắt gỏng của mình sáng nay mà không khỏi day dứt. Suy cho cùng, lỗi không phải ở Điền Ca. Anh cáu giận vì cô quyết định giao tiền đặt cọc mà không báo cho anh một tiếng, nhưng ngẫm cho cùng, mọi việc cô làm cũng chỉ là vì gia đình này.
Rửa tay xong, Lý Dương mang tạp dề, chui ngay vào bếp. Nỗi day dứt như động lực thúc đẩy anh nấu bữa tối tỉ mẩn hơn. Đối với rau xanh, dù xào suông hay làm món trộn, anh đều ngâm nước muối rồi mới chần qua nước sôi. Làm như thế, rau xanh sẽ bị mất vitamin nhưng chí ít cũng loại bỏ được 80% dư lượng thuốc trừ sâu. Phụ nữ và trẻ em là hai cành hoa mỏng manh yếu đuối, nhất định phải che chở cẩn thận.
Ăn tối xong, Lý Dương không thể tiếp tục lảng tránh vấn đề được nữa. Sự đã rồi, hoặc tiến hoặc lui, thế nào cũng phải đưa ra giải pháp.
Anh chưa kịp mở miệng thì cô đã bắt đầu vào đề. Tuy hôm nay cô vẫn đưa con gái đi học vẽ, học múa... như thường ngày, nhưng kỳ thực, từ khi giao tiền đặt cọc, Điền Ca như ngồi trên đống lửa.
- Hôm nay em đã hẹn với bên môi giới và chủ nhà, nội trong ngày mai anh phải đến khu chung cư Nguyệt Quang Sơn Sắc để xem nhà, nếu anh không có ý kiến gì thì vài ngày