Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.

dụng tiền trong nhà chứ”. Nhưng cũng có khi anh lại tiền trảm hậu tấu: “Gặp phải chuyện như thế, anh bàn bạc với em trước, rồi mới giúp đỡ gia đình, thế chẳng phải là bôi nhọ danh dự của em ư? Nếu em là anh, em có thể bỏ mặc không?”. Lần nào thấy Lý Dương mang số tiền hai vợ chồng è cổ tích góp từng đồng chi viện cho gia đình, Điền Ca đều khóc, nhưng cô biết nước mắt chẳng có tác dụng gì, cô không thể ngăn cản việc làm của anh nên cũng đành miễn cưỡng nói: “Cứu người quan trọng hơn, anh mau gửi đi...”. Đúng vậy, cô làm sao có thể để mẹ chồng mang tật ở chân, để cháu trai vì mặc cảm mà không muốn sống nữa. Điền Ca chỉ có thể tự nhủ: Đây chính là số mệnh của mi, mi lấy người như thế thì phải chấp nhận số mệnh thôi.
Cuối năm ngoái, Lý Dương và Điền Ca từng hai lần tìm được căn hộ như ý, nếu lúc đó hai người cố gắng vay mượn mỗi chỗ một tí, thì cũng đã mua được nhà rồi. Tháng trước, Điền Ca thích một căn hộ second-hand, nhưng do hai vợ chồng không biết chớp thời cơ nên ngôi nhà đã được đổi chủ. Đã thế chỉ sau một tháng, giá nhà tăng 15%. Tiền lương, tiền thưởng, tiền tăng ca cả năm trời của hai vợ chồng, cộng lại không đắp đủ tiền tăng giá.
Lý Dương nhớ Điền Ca ngày xưa thích chưng diện, thích làm đẹp là thế, vậy mà từ khi làm vợ anh, cô quanh năm suốt tháng mặc đồ cũ, nhiều lúc muốn mua cái quần cái áo cũng phải đắn đo nửa ngày. Anh xót xa ôm cô vào lòng, rủ rỉ:
- Cưng à, đều tại anh không tốt, làm em phải chịu cực khổ. Em cho rằng anh thích ở gác xép sao? Hay tại anh không muốn để vợ con được sống sung sướng? Em nói đúng, chúng mình sống khổ sở như thế này, hoàn toàn là lỗi của anh. Anh không có bản lĩnh, anh là đồ bỏ đi, anh có lỗi với em và con...
Nước mắt Điền Ca lã chã rơi, cô đưa tay bịt miệng anh.
- Đừng nói như vậy, chuyện qua rồi không nên nhắc lại nữa. Sau cuộc sống vợ chồng mình sẽ tốt đẹp hơn, dù sao thì vợ chồng mình cũng nên chung sức chung lòng mua căn hộ này nhé!
- Ừ, chung sức chung lòng, không ai được thay lòng đổi dạ. - Lý Dương khẽ vỗ lưng Điền Ca, - Anh hiểu rồi, anh không trách em đâu, anh chỉ giận mình thôi. Ngày hôm qua thực sự là anh rất bận, có khi nào anh nói dối em đâu? Chỉ cần em hài lòng với căn hộ đó thì anh thế nào cũng được, dù sao em cũng giao tiền đặt cọc rồi còn gì. Thôi, không khóc nữa, mau đi rửa mặt đi, đừng để Ni Ni trông thấy, xấu hổ lắm...
Lý Dương kéo Điền Ca vào phòng tắm, vặn nước ấm, cầm khăn mặt lau cho cô rồi đưa cô về phòng ngủ nằm nghỉ, còn mình thì quay lại phòng tắm bưng nửa chậu nước, đặt xuống sàn phòng ngủ, sau đó anh phơi một chiếc khăn ướt lên đầu giường. Mặc dù, bây giờ đang là mùa mưa nhưng có lẽ là do dãy Phù Sơn chặn đứng hơi ẩm từ biển thổi vào nên không khí trong phòng hơi khô hanh. Ni Ni còn nhỏ nhưng sức khỏe khá tốt nên không có gì đáng lo, chỉ có Điền Ca là thường bị khô miệng sau khi ngủ dậy, nên Lý Dương phải dùng phương pháp đơn giản này để tăng độ ẩm cho căn phòng.
2
Sáng Chủ nhật, Lý Dương chạy hai vòng xung quanh khu, mồ hôi chảy nhễ nhại, nhưng anh vẫn thấy khoan khoái, dễ chịu hẳn.
Trong khu có mấy quán bán đồ ăn sáng, họ vừa mới vớt quẩy ra khỏi chảo dầu, mùi thơm hấp dẫn lan tỏa nương theo gió, xông vào mũi Lý Dương. Hai mẹ con Điền Ca thường không ăn bánh quẩy, bởi lẽ Điền Ca cho rằng, quẩy được rán bằng dầu bẩn, không tốt cho sức khỏe. Ni Ni cũng thích quẩy lắm nhưng mẹ không cho nên cũng không dám ăn. Ngược lại, Lý Dương lại rất khoái món này. Trong kí ức của anh, quẩy là món ngon ít gặp, không phải dịp lễ tết thì khó mà được ăn chúng. Cho nên, hễ ngửi thấy mùi quẩy, nhất là vào một buổi sáng thoáng đãng như thế này, anh không thể cưỡng lại được ý muốn ăn ngay vài miếng.
Hai mẹ con Điền Ca không chịu được mùi dầu chiên nên Lý Dương ngồi một mình trên ghế đá, tay cầm một cái quẩy, thong thả đưa vào miệng, những kỉ niệm ngọt ngào thời thơ ấu lại ùa về trong anh. Lý Dương thoáng thấy bóng dáng của lão Dương quét dọn vệ sinh trong khu, một tay lão cầm cán hót rác, tay kia cầm chổi rơm, vừa đi vừa vun rác lại thành đống. Anh đang nghĩ bụng, lão Dương thật chịu khó, mới sớm ra đã cặm cụi làm việc rồi. Không ngờ lão quay sang phía anh, cười nhẹ:
- Chào anh!
- Bác Dương...
- Ơi! - Lão Dương quay đầu lại, cười híp mắt nhìn Lý Dương với vẻ ngờ ngợ, - Gọi tôi à?
- Vâng, chúc bác buổi sáng tốt lành. - Lý Dương mỉm cười.
Dạo trước lão Dương bị thoát vị đĩa đệm, lưng còng xuống chẳng thể đứng thẳng được. Ấy thế mà, lão vẫn cầm cây hốt rác và chổi rơm, tập tễnh quét dọn vệ sinh từng hành lang, chẳng chịu ngơi nghỉ lấy một ngày. Thường thì, hai vợ chồng lão mỗi người một nơi. Vợ lão ở quê, còn một mình lão sống trong căn phòng mười mét vuông dưới tầng hầm đầy ắp phế liệu, không có cửa sổ, quanh năm ngai ngái mùi nấm mốc ẩm ướt. Vậy mà, lúc nào anh cũng thấy lão Dương cười ha hả, cứ như chưa từng nếm trải mùi vị buồn khổ trong đời. Bất giác, Lý Dương nghĩ đến mấy tay sếp bự như Trương Quý Tam. Họ ở nhà lầu, đi xe hơi, mặc quần áo hàng hiệu, ngày ngày được đón rước đi dự tiệc, uống rượu Mao Đài như nướ


Pair of Vintage Old School Fru