pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

c lọc, ăn hải sâm đến chán ngấy, song động một tí là cau có bực tức. Từ sáng đến tối, một năm bốn mùa, luôn âu sầu vì chưa giải quyết xong công việc.
Lý Dương rất muốn hỏi lão Dương, cái lưng của bác thế nào rồi? Vẫn ổn chứ? Nhưng lại thôi, anh và lão có quan hệ gì chứ, nếu cái lưng của lão vẫn còn đau, liệu anh có đưa lão vào viện chữa trị không? A! Đúng rồi, chuyện ấy thì Điền Ca có thể giúp đỡ, cô sẽ lén siêu âm cho lão, như vậy sẽ bớt được chút tiền viện phí. Thế nhưng Lý Dương vẫn im thin thít, lặng lẽ nhìn dáng người thấp bé và gầy yếu của lão Dương khuất dần sau tòa nhà.
Sữa đậu nành tươi là cho Ni Ni, bánh mì mới ra lò là của Điền Ca, Lý Dương xách đồ ăn sáng đến cửa nhà, rồi cẩn thận dùng khăn tay lau sạch vết dầu mỡ trên miệng. Anh không muốn vợ con phát hiện ra mình vừa ăn quẩy.
Điền Ca đang mặc quần áo và chải đầu cho con gái. Từ khi ba tuổi rưỡi, Ni Ni đã bắt đầu thích làm đẹp, mỗi dịp cuối tuần mà Điền Ca không buộc tóc thắt nơ con bướm cho thì nó nhất định không chịu ra khỏi cửa. Làm đỏm cho con gái xong, Điền Ca vào bếp bưng ra hai món ăn nhẹ: Rau trộn quả ô-liu, và một đĩa trứng rán. Cô còn nấu một nồi cháo đầy dinh dưỡng với gạo tẻ, đỗ đen, kê vàng, gạo nếp, ý dĩ, và khoai lang. Cuối tuần có thời gian, nên cô thường vào bếp nấu nướng phục vụ hai bố con.
Điền Ca múc cháo cho cả nhà, rồi nói với Lý Dương rằng:
- Dì anh vừa gọi điện lên đấy.
- Lúc nào? - Lý Dương phấp phỏng, cái bà dì này cũng thật là, mượn tiền mà còn đuổi tới tận nhà.
- Anh vừa ra khỏi nhà không lâu, tầm hơn sáu giờ thôi.
- Chuyện gì thế? - Lý Dương thừa biết nhưng vẫn cố tình hỏi.
- Con trai dì kết hôn, hỏi mượn anh ít tiền . - Điền Ca nói, - Em đang vo gạo trong bếp thì trên nhà có chuông điện thoại, mới sáng sớm đã gọi, em còn tưởng cơ quan có việc gì khẩn cấp chứ. Vừa nhấc điện thoại lên, thì có một người phụ nữ nói giọng địa phương đặc sệt hỏi “Cô là ai?”. Em đáp, “Cháu là Điền Ca.” Dì hỏi tiếp, “Có Lý Dương ở nhà không?”. Em nói, “Anh ấy vừa mới đi khỏi”. Dì buông một câu “thôi vậy!” rồi cúp máy luôn. Hơn chục phút sau, em đang trộn rau thì dì gọi lại lần nữa. Em nói: “Dì có việc gì thì cứ nói với cháu, cháu sẽ chuyển lời đến Lý Dương”, thế là dì kể đầu đuôi sự tình.
Điền Ca bắc chước giọng Hà Nam nặng trịch, làm Ni Ni cười nghiêng ngả. Lý Dương hơi nhếch miệng cười phụ họa, rồi anh đi rửa tay, ngồi vào bàn.
- Ôi! Giọng quê anh, sao lại khó nghe thế!
- Bây giờ em mới biết à?
- Ngày trước anh nói giọng địa phương, em không thấy khó nghe, nhưng dì nói thì cứ kỳ kỳ thế nào ấy? Mà anh có dì à? Sao em chưa thấy anh nhắc tới bà ấy bao giờ?
- Nhiều năm không liên lạc mà.
- Nhiều năm không liên lạc, thế sao lúc cần mượn tiền lại nhớ tới anh nhỉ? Anh cho dì mượn chưa?
- Anh đâu có tiền cho dì mượn? Đừng bận tâm đến dì.
- Ừm. - Điền Ca thở dài, - Người ta đã mở miệng rồi, con cái kết hôn là chuyện đại sự, hay mình đưa thêm cho dì ít tiền, gọi là quà mừng cưới.
- Không thêm bớt gì cả. Họ hàng ở quê đông lắm, sau này ai có việc gì cũng gọi điện lên, thì biết bao nhiêu cho vừa? Thằng con nhà dì mới 20 tuổi, vội kết hôm làm gì? Lại còn bảo không có tiền làm đám cưới, thế thì đừng cưới nữa, hoãn lại một vài năm không được à?
- Tùy anh thôi, dù sao cũng là họ hàng nhà anh. - Điền Ca nghĩ bụng, vợ chồng mình cũng chưa làm đám cưới đấy, nhưng hồi đó, chúng mình không đi mượn tiền người khác vì da mặt không đủ dày, mồm miệng không đủ rộng.
- Không nói mấy chuyện này nữa, anh phải ăn nhanh rồi đi đây. - Lý Dương bưng bát cháo lên, húp soàn soạt mấy miếng.
- Bố đi đâu thế ạ? - Ni Ni buông thìa xuống, tròn xoe mắt, - Con không ăn nữa, bố lại ra ngoài, con không ăn nữa.
- Ngoan nào, để bố bón cho con nhé. - Lý Dương cầm thìa lên, - Bố phải đi làm kiếm tiền để sau này được ở bên Ni Ni nhiều hơn, con hiểu chưa?
Ăn sáng xong, Lý Dương vào phòng tắm cạo râu, Điền Ca tựa cửa, ngắm khuôn mặt của anh trong gương, tiếp tục câu chuyện tối hôm qua.
- Hay anh để lại thẻ ngân hàng cho em rồi hãy đi làm.
- Thủ phó là bao nhiêu? - Lý Dương ngừng tay, bọt xà phòng còn dính đầy trên má.
- 20% của 110 vạn tệ, vị chi là 22 vạn tệ. Trong thẻ của anh có 20 vạn tệ, vàng khoảng hơn 2 vạn tệ, cổ phiếu 3 vạn tệ, trừ thuế của hai loại này thì cơ bản là đủ rồi. Em thấy căn hộ này rất phù hợp với hai vợ chồng mình nên không muốn bỏ lỡ cơ hội. Trên thị trường hiện nay, nguồn nhà second-hand đang cực kỳ hiếm, không dễ tìm được một căn hộ ưng ý đâu. Bây giờ anh đưa thẻ ngân hàng cho em, em đã nói chuyện với chủ nhà rồi, nếu hôm nay chưa ký được hợp đồng, thì em cũng muốn đưa thêm tiền đặt cọc. Mình phải nắm đằng chuôi, đợi ký xong hợp đồng chuyển nhượng, mình đi vay tiền của quỹ đầu tư công cộng, là đủ để sửa sang nhà cửa thôi.
- Nhất định phải giao tiền hôm nay ư?
- Hôm nay không đưa thêm tiền cho chủ nhà thì em không yên tâm. Em sợ ông ta lại nâng giá thêm 10 vạn tệ nữa, thì chúng mình sẽ mất trắng tiền lương trong hai năm tới.
- Anh thấy có gì đó không được bình thường, giá bán càn