Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.
xuống vực thẳm.
Điện thoại di động của anh vang lên bản nhạc anh cài riêng cho Điền Ca.
- Alô? - Cô nói.
- Anh đây.
- Đang ở đâu đấy?
- Phòng làm việc.
- Làm gì? - Câu hỏi nhát gừng của Điền Ca không giống như đang ngạc nhiên, mà là đang tức lộn ruột.
- Không làm gì cả.
- Thế tại sao không về nhà?
Lý Dương không trả lời.
- Nói đi chứ! - Giọng của Điền Ca không ngọt lịm nữa, mà thay vào đó là giọng nói có phần gắt gỏng, từ đầu dây bên kia dội lại. - Hết giờ làm việc, sao anh cứ ở lì trong phòng làm việc thế hả? Không về cũng không gọi điện, rốt cuộc anh đang giở trò gì đây? Anh có về ăn cơm hay không thì bảo? Nếu không về thì đi đâu thì đi, tối nay đừng có mà về nhà nữa.
Thật lòng mà nói, anh thích sự cởi mở, vui tươi và tính cách dịu dàng của Điền Ca, chứ cái vẻ dữ dằn như hổ cái thì anh chẳng bao giờ ưa. Với lại, cái kiểu tra vấn cộc cằn này không chỉ khiến anh thấy chướng tai mà còn ghét cay ghét đắng. Nếu như trước đây, hai vợ chồng xảy ra chuyện không vui, thì nhất định anh sẽ nhượng bộ dỗ dành, an ủi cô: “Cưng à! Em đuổi anh thì anh biết đi đâu bây giờ? Em là dẻ xương sường trên người anh, dù anh có đi đâu làm gì, thì cuối cùng chẳng phải vẫn về bên em đấy ư? Làm sao anh có thể rời xa xương sườn của mình được chứ, để gãy thì đau lắm”. Nghe anh nói như thế, Điền Ca không cáu được nữa vì buồn cười, ánh mắt sắc lạnh cũng chuyển sang hờn dỗi.
Nhưng lúc này, anh không muốn nói một lời nào cả, cứ để kệ cho cô xả giận. Anh càng im lặng cô lại càng nôn nóng, anh càng bình tĩnh cô lại càng giận dữ.
Đợi cô ngừng nói, anh hạ thấp giọng:
- Anh đang chờ một cuộc điện thoại.
Thế rồi, không đợi cô đáp lại, anh ấn nút kết thúc cuộc gọi.
Làm khó bạn bè
1
Không biết là vì sự khác biệt giữa suy nghĩ và hiện thực, hay là vì ngày trước học quá đỉnh môn chính trị học, mà Lý Dương luôn giữ quan điểm cứng nhắc: Vấn đề nhà ở liên quan đến chính sách dân sinh, cho nên không cần phải quá lo lắng, chắc chắn chính phủ sẽ giải quyết vấn đề này một cách hợp lý, để người dân không rơi vào tình trạng hoang mang, gây bất ổn xã hội. Anh tin chắc, sự tăng giá đột biến của bất cứ loại tài sản nào do đầu cơ trục lợi, đều sẽ được chính phủ khống chế kịp thời... Nhưng ngờ đâu, bất động sản là loại tài sản cố định để người dân an cư lạc nghiệp, cũng bị cuốn vào cơn bão tăng giá giống như cổ phiếu.
Anh cũng tiếc, cũng đau, cũng hận, nhưng trách ai bây giờ? Nếu sớm biết như thế này thì hồi xưa anh đã thử liều mạng chộp lấy một căn hộ, dù phải đeo nợ cũng được. Không! Chộp hẳn lấy vài căn hộ để sau này được ăn không ngồi rồi. Một năm giá nhà tăng gấp đôi, còn có sự đầu tư nào thu lợi nhuận hiệu quả như thế? Làm lụng vất vả cả một năm trời, cuối cùng kiếm được bao nhiêu tiền? Những lý tưởng và hoài bão thời đi học chỉ đáng vứt xó mà thôi, làm nghề gì cũng chẳng bằng buôn nhà buôn đất.
Anh không muốn vì một cái nhà mà phải cắm đầu làm việc cật lực đến hai ba chục năm; nhưng ngay đến nhu cầu cơ bản nhất của con người mà cũng không đáp ứng được thì còn phấn đấu cái gì nữa?
Chu Chính là bạn cùng lớp đại học với Lý Dương, vì bạn gái là người Thanh Đảo nên mấy năm trước, anh ấy chuyển công tác từ Đại Liên đến đây. Hai người thường xuyên liên lác với nhau, một năm ít nhất cũng tụ tập đôi ba lần. Hiện nay, vợ chồng Chu Chính đều làm việc ở Cục Hải quan, thu nhập cao, cuộc sống khá sung túc. Họ ở căn hộ trả góp của cơ quan trong khu vực nội thành. Ngoài ra, họ còn sở hữu một căn biệt thự duplex ở dưới chân núi Lao Sơn, chỗ gần hồ chứa nước, trị giá hơn 2,5 triệu tệ, dùng làm nơi nghỉ ngơi cho gia đình. Chu Chính từng nói, căn biệt thự này chính là món quà mà thị trường chứng khoán tặng cho anh ấy. Chỉ trong hai năm tham gia mua bán chứng khoán với 20 vạn tệ tiền vốn, anh đã lãi ròng hơi 2 triệu tệ. Đã thế, mới đây Chu Chính còn được cất nhắc lên làm lãnh đạo, vô cùng đắc chí vì đường công danh rộng mở. Khi người ta đang viên mãn thuận lợi, thì thường sẽ xởi lởi với mọi người, thế nên Lý Dương cầm chắc 80% là sẽ thành công.
Chu Chính lắng nghe Lý Dương trình bày xong mới bắt đầu kể lể: Nào là vì mua căn biệt thự ở Lao Sơn nên vợ chồng anh mắc nợ ngân hàng hơn 1 triệu tệ, lãi suất hàng tháng vô cùng cao. Để giảm bớt áp lực, anh đã quyết định bán nhà, nhưng ngặt nỗi, rao bán mấy tháng nay mà chả có ma nào ngó ngàng tới. Rồi thì năm kia, bà chị mượn tiền làm nhà; năm ngoái, cậu em vợ vay tiền sửa nhà chưa trả. Đầu năm nay, anh ném 2 vạn tệ vào cổ phiếu nhưng thị trường chứng khoán lại đang xuống dốc không phanh. Lại còn chuyện, vợ anh vừa mới bị đâm xe, người không sao nhưng xe hỏng nặng, nên cả tuần nay phải đi làm bằng xe buýt... Chu Chính kể đầu đuôi xuôi ngược tình hình kinh tế của gia đình một lúc lâu để Lý Dương thông cảm cho mình, thậm chí anh còn nói toạc móng heo: Mình cũng đang thiếu tiền đây, nhưng không thiếu vừa vừa mà thiếu rất nhiều.
Chu Chính là người đầu tiên từ chối giúp đỡ. Từ đấu đến cuối, anh vừa