XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

đĩa gốc có giá tới vài ba chục tệ, thi thoảng xài hoang mua một cái còn được, chứ mua nhiều chịu sao nổi. Dạo này, anh rất muốn xem lại mấy bộ phim cũ nên đã đặt trước với cậu thanh niên hai đĩa phim: The Shawshank Redemption của Tim Robbins và Matchstick Men của Nicolas Cage. Tối nay là hạn anh đến lấy.
- Anh Lý Dương, phim cũ bây giờ khó tìm lắm, em mất cả buổi mới lùng được cho anh đấy. - cậu thanh niên bán đĩa nói, - Hàng đến hai ngày rồi, có người hỏi mua nhưng em vẫn giữ lại cho anh. Em biết thế nào anh cũng quay lại mà.
Cậu ta mới hơn hai mươi tuổi đầu nhưng đã có thâm niên bán đĩa lậu ở chợ đêm ba bốn năm rồi, thành thử khá quen mặt Lý Dương. Sạp hàng của cậu ta chỉ vẻn vẹn một mét vuông, lúc nào cũng sẵn sàng thu dọn vào cốp xe để trốn công an. Tuy nhiên, cậu ra rất giữ chữ tín với khách hàng.
- Cảm ơn em trai! - Lý Dương cầm đĩa trong tay, ngồi xổm xuống dưới đất, lần giở các đĩa phim trên sạp một lúc lâu, nhưng không chọn thêm được cái nào, anh bèn đứng dậy, trả tiền, rồi chào tạm biệt.
Anh lững thững đi dọc chợ đêm.
Buổi tối, đường Hồng Kông rất phồn hoa và náo nhiệt. Các khách sạn lớn nhỏ giống như những quý bà duyên dáng, vừa dè dặt lại kiêu hãnh, nhưng góc khuất bên trong lại chứa chấp mấy cô gái bán hoa, đám trẻ con ăn mày cùng đủ loại kinh doanh trá hình, tập trung đông đúc trên con phố này.
Lý Dương né tránh những bàn tay dơ dáy của mấy đứa trẻ ăn mày đang chìa về phía mình; gặp một ông già mù kéo nhị ở lề đường, anh dừng bước, nghe một lúc; khi đi qua một sạp hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ, anh xem một lượt, nhưng cuối cùng cũng không mua được thứ gì.
Anh về nhà với bộ dạng kiệt sức, vừa đúng lúc đồng hồ điểm 11 giờ đêm.
Điền Ca ngồi dựa lưng vào thành giường, xem tạp chí. Đợi Lý Dương đánh răng rửa mặt xong, cô cứ tưởng anh sẽ lên giường ngủ, ai ngờ anh lại ngồi chễm chệ trên sofa, mở tivi và đầu DVD, một lát sau những hình ảnh của The Shawshank Redemption bắt đầu chạy trên màn hình.
Khi âm thanh vừa vang lên, Điền Ca mặc áo ngủ, hằm hằm bước ra.
Vẻ dịu dàng trước đây giờ chỉ là giấc mơ.
Cô giật lấy điều khiển, vùng vằng tắt tivi, rồi quay sang trừng trừng nhìn Lý Dương, giống như một người hoàn toàn khác.
- Mấy giờ rồi mà không chịu đi ngủ? Anh không ngủ thì cũng phải để cho người khác ngủ chứ hả? Anh muốn gì đây?
- Em làm gì thế? - Lý Dương cự nự.
- Anh xem bộ phim này đến một nghìn lần chưa? Không chán mắt à?
- Em ngồi xuống xem phim với anh đi, thư giãn tinh thần một chút có sao đâu?
- Em thật không hiểu nổi, sao lúc này rồi mà anh vẫn còn tâm trí thư giãn?
- Chẳng phải bây giờ mới là lúc cần giải trí một chút sao? - Lý Dương nói, - Cả ngày chết gí trong nhà, hết cau mày trợn mắt lại quát tháo chồng con, em thấy dễ chịu lắm ư? Anh nói cho em biết, người như anh, dù chỉ còn một ngày để sống, thì cũng phải sống cho vui vẻ. Em có thể học anh điểm này không? Chuyện nhỏ bằng cái móng tay thế mà em làm cứ như trời sập tới nơi rồi ấy, lúc nào cũng khiến cho bầu không khí gia đình nặng nề. Em không thấy khó chịu à?
- Bớt nói nhảm đi. Mang thẻ ngân hàng về chưa? Chuyện mua nhà mà bảo nhỏ bằng cái móng tay à?
- Em đừng có mở miệng ra là “nhà, nhà” nữa đi, bộ ngoài chuyện nhà ở ra chúng mình không còn gì khác để nói sao? Em phải điều chỉnh mục đích sống đi chứ? Đừng có từ sáng đến tối chỉ nhăm nhăm đến mỗi việc ấy, em cứ thế thì sẽ bị bệnh thần kinh đấy, biết không? Không phải anh không cho em mua nhà, mà anh thấy lúc này không phải là thời điểm thích hợp để mua nhà, không lý trí thì chỉ sợ phải trả giá thôi...
- Anh nói gì cũng vô ích thôi, em đã hẹn với bên môi giới rồi, thứ Ba, thứ Tư, chậm nhất là thứ Sáu, em phải giao thủ phó cho chủ nhà.
- Em muốn mua thật sao?
- Anh cho là em đang nói đùa à? - Vừa nghe Lý Dương nói, dửng dưng như chuyện chẳng liên quan gì đến mình, lồng ngực Điền Ca bất chợt bùng lên dữ dội. - Lý Dương, rốt cuộc anh bị làm sao thế? Vì sao anh không chung lưng đấu cật với vợ để cải thiện chỗ ở? Vì sao anh không mong muốn một cuộc sống tốt hơn? Anh có phải là người bình thường không hả?
- Dừng! Dừng! - Lý Dương giơ hai tay ra hiệu dừng lại, rồi hạ thấp giọng nói. - Bác sĩ Điền, em đừng kích động, tai vách mạch rừng, muộn thế này rồi, để hàng xóm nghe được, không hay đâu. Anh thì chẳng sợ gì, chỉ tiếng xấu đồn xa làm ảnh hưởng đến hình tượng tốt đẹp của em thôi. Nào, ngồi xuống, chúng mình từ từ nói chuyện.
- Đã nói cả tỉ lần rồi, em không muốn nhắc lại nữa. Em cho anh biết, ngày mai em đi giao tiền, anh mau lấy thẻ ra đây.
Cánh cửa phòng ngủ phía nam kêu két một tiếng, Ni Ni bé bỏng đi chân trần bước ra, mắt ngái ngủ.
- Sao ngoài này ồn ào vậy? Sao bố mẹ vẫn chưa ngủ?
- Cục cưng của bố, con không sợ lạnh à? - Lý Dương đứng bật dậy, xót xa ôm con gái vào lòng. Con muốn đi tè đúng không? Để bố đưa con đi nhé.
Lý Dương bế con gái từ phòng vệ sinh về phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt lên giường, đắp chăn, ngắm nhìn con bé chìm vào giấc ngủ, rồi nhẹ nhàng kéo cửa, nháy mắt bảo Điền Ca.
- Đi, về phòng nó