Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

cương quyết cự tuyệt vừa khéo léo chuyển ý. Tóm lại, Chu Chính rất cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của Lý Dương, nhưng rất tiếc không thể giúp được gì, thật sự là lực bất tòng tâm. Để bày tỏ thiện chí muốn giúp đỡ Lý Dương, anh chốt lại một câu:
- Như thế này đi, mình sẽ nhờ anh kế toán trưởng của cơ quan mình, xem anh ấy có thể rút tạm ít tiền không?
- Sao có thể làm như thế được? Thôi, để mình tự lo vậy. Dù sao cũng cảm ơn cậu! - Tự bẽ mặt trước phán đoán sai lầm của mình, anh ngượng ngùng cúp điện thoại.
Lý Dương cũng làm kế toán nên thừa biết, dân kế toán dù nắm trong tay những khoản tiền rất khủng, nhưng tuyệt đối không được chiếm dụng công quỹ. Sao anh có thể xúi bẩy người khác làm việc này để chịu tội thay anh chứ?
Người thứ ba Lý Dương gọi điện đến là Lão Hoàng, một phi công lâu năm của hãng hàng không XX. Mấy năm trước, vì tình cảm vợ chồng gặp chuyện trục trặc nên anh đã ly dị, rồi lấy một cô vợ trẻ, kém hẳn một giáp. Lão Hoàng là đồng hương chính cống của Lý Dương, không chỉ cùng tỉnh, cùng thành phố mà còn cùng huyện, cùng xã. Kể từ lần đầu tiên gặp nhau, hai người thường xuyên liên lạc với nhau, nguyên nhân là trong suốt giai đoạn cô vợ trẻ của Lão Hoàng mang thai, sinh nở và nuôi con, tất cả mọi việc dính đến bệnh viện đều do một tay Điền Ca lo liệu. Lý Dương đã cho vợ Lão Hoàng số điện thoại của Điền Ca để cô chủ động liên lạc, nhưng không biết vì tính cách hướng nội hay là vì ngại, mà cô chẳng bao giờ gọi cho vợ anh. Mỗi lần có việc cần giúp, Lão Hoàng đều phải nhờ Lý Dương chuyển lời đến vợ.
Nhiều năm làm việc trong bệnh viện, Điền Ca rất hiểu tâm lý của những người bệnh tật hành hạ, thế nên với cô, giúp đỡ người ta trong lúc khó khăn âu cũng là lẽ thường tình. Dần dà, Lão Hoàng rất cảm kích vợ chồng Lý Dương, vào các dịp lễ tết, anh đều gửi biếu một giỏ hoa quả kèm theo một thùng đựng đầy những gói cafe và khăn tay sử dụng một lần của hãng hàng không của họ. Quà không đáng bao nhiêu tiền, nhưng thắm đượm tình cảm, khiến hai gia đình ngày càng trở nên thân thiết. Lão Hoàng coi Lý Dương như anh em trong nhà, gặp người nào cũng khoe: “Lý Dương là người anh em tốt của tôi đấy, cậu ấy rất tuyệt vời!”.
Khi Lý Dương gọi điện cho Lão Hoàng, anh đang trên chuyến bay đến Hạ Môn, ngày mai mới trở về Thanh Đảo. Nghe chuyện của Lý Dương, anh không từ chối cũng không đồng ý ngay tức khắc, mà chỉ nói là cần suy nghĩ một chút và sẽ cho anh câu trả lời trước, 10 giờ tối.
Chính vì đợi điện thoại của anh, Lý Dương mới nán lại công ty muộn như vậy.
Tối qua, Lý Dương lại không cầm thẻ ngân hàng về, mặc dù Điền Ca không nói gì, nhưng nét mặt cô khiến anh vô cùng buồn rầu, lo lắng. Nếu như tối nay không giải quyết xong chuyện tiền bạc, thì anh không biết lấy đâu ra tiền mà đưa cho vợ.
9:50, Lão Hoàng gọi lại, rất đúng giờ.
- Anh em trong nhà gặp chuyện, nếu tôi nói không có lấy một chinh cho cậu mượn thì đúng là dối trá. Tôi vừa gọi điện hỏi vợ về số tiền nhàn rỗi trong nhà. Hai năm nay, vợ tôi đầu tư vàng, cô ấy nói gần đây vàng trượt giá, trước mắt không thể bán ra, nên giờ chỉ có 2 vạn tệ, trong thẻ lương của tôi còn hơn 1 vạn tệ. Cậu cầm lấy trước 3 vạn tệ vậy nhé, tôi biết số tiền này chỉ như muối bỏ bể chẳng thấm vào đâu, nhưng cậu cứ cầm lấy mà dùng, khi nào trả cũng được... - Lý Dương nhận ra ẩn ý trong lời nói của Lão Hoàng. Hai vợ chồng Lão Hoàng đã làm phiền nhà anh không ít lần, cho nên số tiền này mang tiếng là vay mượn, nhưng thực chất là để trả ơn... Điều này làm Lý Dương cảm thấy tổn thương nặng nề. Khả năng mượn tiền của một cá nhân nhiều hay ít đều bộc lộ ở uy tín và thành công của người đó trong xã hội. Những người kiếm tiền giỏi, chức vụ cao thì mượn tiền cũng dễ dàng hơn. Chu Chính thì chẳng nói làm gì, nhưng Lão Hoàng lương tháng sáu bảy vạn tệ, luôn mồm nói anh anh em em, thế mà anh vừa hỏi mượn tiền lại làm như bố thí thế? Một người 5 vạn tệ, một người 3 vạn tệ, nói sùi bọt mép mới mượn được 8 vạn tệ. Nhưng thôi, dù sao bạn bè cũng không phải là họ hàng thân thích, mà dẫu có là anh em máu mủ ruột rà, cũng chẳng có ai đưa tiền mồ hôi nước mắt cho người khác mà không thấy cắt da cắt thịt cả. Với hoàn cảnh hiện giờ của anh, không tiền, không quyền mà mượn được ngần ấy tiền thì đã coi như không uổng phí những năm tháng lăn lộn trong xã hội, cái mặt này vẫn đổi được ra tiền... Có điều Lý Dương không dám nghĩ trong đôi ba ngày tới anh sẽ chạy đủ 20 vạn tệ.
2
Lý Dương không đi xe cơ quan như mọi khi mà bắt xe buýt về nhà. Xe băng qua đường Hải Nhĩ, chạy dọc theo phía đông đường Hồng Kông rồi dừng lại. Trên con phố đi bộ Jusco, có một cậu thanh niên chuyên bán đĩa lậu, cứ sau 8 giờ tối mới bắt đầu hoạt động. Cậu ta bán đủ các loại phim bom tấn của Hollywood và cả phim kinh điển của điện ảnh thế giới. Hiển nhiên là đĩa lậu, 8 tệ một cái, nhưng chất lượng chỉ kém đĩa gốc tí ti mà thôi. Cùng lắm một năm Lý Dương mới ra rạp chiếu phim được một hai lần, còn thường thì anh mua đĩa về xem cho đỡ thèm. Thực lòng mà nói thì Lý Dương cực kỳ ghét đĩa lậu, nhưng một cái