Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.
>Trương Duệ: “Giả sử số tiền đó đúng là do cô ta lấy, chị cho rằng cô ta sẽ thừa nhận và trả lại cho chị? Nếu là tổng giám đốc Ngụy tặng cô ta, thì đó là tiền của cô ta rồi”.
Tích Tích: “Tôi không tính đòi lại mà chỉ cần cô ta xác nhận Xuân Phong có khoản nợ đó để tôi trả tiền cho Lý Dương”.
Trương Duệ: “Chuyện tiền bạc có thể từ từ nghĩ cách giải quyết. Dù sao tôi cũng hy vọng chị dừng chuyện này lại”.
Tích Tích: “Tại sao? Tại sao phải từ từ giải quyết? Lý Dương sống nhờ vào đồng lương, đến giờ vẫn chưa có một ngôi nhà tử tế, dựa vào cái gì mà để cậu ấy mất không số tiền này?”.
Trương Duệ: “Được rồi, tôi chỉ nói vậy thôi. Ngày mai tôi sẽ đưa tư liệu cho chị”.
Sáng hôm sau Tích Tích lái xe rời khỏi nhà, đi được một lúc thì cô nhìn thấy ôtô của Trương Duệ đỗ bên đường. Trong tay anh cầm một túi hồ sơ, đầu cúi xuống tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Tích Tích rấn còi ra hiệu. Trương Duệ ngẩng đầu lên nhìn cô rồi uể oải đúng dậy đi đến.
- Chị à, tôi vẫn muốn nói một câu. - Trương Duệ thu ánh mắt về phía Tích Tích, – Không cần thiết phải làm như thế.
- Cám ơn! Chuyện của tôi cứ để tôi tự giải quyết, cậu cứ đưa cho tôi.
- Chị nhờ tôi nên tôi thấy mình phải có trách nhiệm giúp chị đến cùng. -Trong mắt Trương Duệ phản chiếu một ánh mắt xa lạ, đó là sự cố chấp của Tích Tích, điều anh chưa từng thấy trước đây. – Cho dù chị nghĩ thế nào, tôi vẫn phải nói ra quan điểm của mình, tôi thấy chị không cần phải làm như vậy.
- Thôi, tùy cậu nghĩ sao cũng được, xin tránh ra! - Tích Tích chuẩn bị lái xe đi, - Cậu không muốn giúp thì thôi, tôi sẽ nhờ văn phòng thám tử điều tra.
- Chờ đã, dù sao tôi cũng mang đến rồi. Gửi chị. - Trương Duệ thoáng do dự, nhưng anh vẫn đưa túi hồ sơ vào cửa xe, - Cho tôi vài phút để tôi nói hết suy nghĩ của mình đã nhé.
- Tích Tích tắt máy.
- Tôi cảm thấy chị đang muốn trả thù thì phải.
- Tôi trả thù gì chứ? Xuân Phong mất rồi, sao tôi phải trả thù?
- Chị không thừa nhận nhưng thực sự chị đang làm một chuyện ngu ngốc, thậm chí là điên rồ đấy. Chị muốn tìm cô ta để hành hạ, trút hết oán hận trong lòng. Nhưng chị đã từng nghĩ chưa, chị trả thù thì chẳng khác nào tự đẩy mình vào việc làm xấu xa khiến bản thân ngày càng rời xa hạnh phúc…
- Cậu nói đủ chưa? - Tích Tích mất kiên nhẫn, nhíu mày cắt ngang lời anh rồi khởi động xe.
- Không, tôi nhất định phải nói! - Trương Duệ đứng chắn trước mũi xe, - Tôi không thể trơ mắt nhìn chị làm chuyện điên rồ được.
- Tránh ra! - Tích Tích cao giọng. - Trương Duệ, chuyện này liên quan gì tới cậu? Cậu có giúp hay không, tôi không ép. Tránh đường!
- Tôi biết chuyện này gây tổn thương lớn cho chị. Nhưng sự đã rồi, chị cần phải biết, anh ấy làm như vậy không có nghĩa là anh ấy không trân trọng chị, vì vậy chị phải sống thật tốt, thật vui vẻ, đừng khơi lại chuyện cũ…
- Trương Duệ! Cậu biết mình đang làm gì không?
- Bây giờ tôi không phải là nhân viên của công ty Ngụy Thị nữa, cũng không còn là cấp dưới của chồng chị, tôi lấy tư cách là bạn để nhắc nhở chị đừng như thế nữa. Trên đời này “thiện giả thiện báo, ác giả ác báo”, không phải không có báo ứng mà là chưa đến lúc thôi. Sớm muộn gì ông trời cũng trừng phạt những kẻ làm hại người khác, thế nên chị không cần nhúng tay vào…
Tích Tích đột nhiên lùi xe, chuyển hướng rồi đạp xe lao vút đi.
Làm gì có người phụ nữ nào bị chồng phản bội mà vẫn thản nhiên được cơ chứ?
Trương Duệ đứng đờ người nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần, cảm thấy chưa bao giờ chán chường như lúc này. Anh lên xe, tựa đầu vào ghế, kéo cửa kính xuống rồi châm một điếu thuốc. Anh hơi hối hận vì đã đưa túi hồ sơ cho cô, nhưng không đưa cũng không được… Hút hết điếu thuốc, anh thở dài, buồn bã đạp ga phóng đi.
Sao cô cứ nhất quyết khơi lại vết thương lòng? Sao phải tự làm khó bản thân? Đôi mắt lấp lánh của cô giờ đã bị bóng tối của lòng thù hận che lấp, có lẽ bản thân cô chưa phát hiện ra, nhưng anh nhìn thấy rất rõ.
Nhưng điều này có liên quan gì tới anh? Vừa nãy cô cũng nói rồi đấy thôi.
Anh thấy trái tim mình thắt lại, nỗi buồn đau, cô đơn và phiền muộn trên gương mặt cô như những nhát dao đâm vào tim anh. Sau nhiều năm lăn lộn trên thương trường, trái tim anh đã trở nên chai sạn, nhưng mỗi lần đứng trước cô, anh không giấu được sự yếu mềm bên dưới lớp vỏ cứng cáp của mình, anh muốn đem lại những điều tốt đẹp nhất đến cho cô. Ông trời ơi! Rốt cuộc chuyện này là sao? Dù thế nào mi cũng không được yêu người phụ nữ này. Không, không thể. Cô ấy là vợ của Xuân Phong, làm sao mi có thể có ý nghĩ như vậy được. Hơn nữa, cô ấy còn là con gái của ông chủ mỏ than, là quả phụ của tổng giám đốc giàu có. Mi yêu cô ấy ư? Mi có tư cách gì mà yêu cô ấy?
Nếu cô là một người phụ nữ bình thường, chắc chắn anh sẽ dũng cảm thổ lộ tình cảm, nhưng khổ nỗi người đứng trước mặt anh lại là Trần Tích Tích… Quả thực anh không có dũng khí để làm điều đó, song anh cũng không thể gạt bỏ hình bóng của cô ra khỏi tâm trí. Cô đáng yêu như thế, tốt bụng và kêu hãnh đến nhường nào. Những lúc không gặp cô, cả