Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1342245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2245 lượt.
m giác bồn chồn lo lắng giằng xe tim gan anh từng giờ từng phút; còn khi nhìn thấy cô, đôi mắt dịu dàng mang nỗi buồn xa xăm ấy lại thổi bùng lên trong anh một tình yêu mãnh liệt.
2
Sáng sớm, sau khi đưa Hạo Hạo tới trường mẫu giáo, Tích Tích lái xe đến thẳng bệnh viện xx. Cô đỗ ôtô ở bên đường, kiên nhẫn chờ đợi, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay. Khoảng 7:50, một chiếc xe địa hình Land Rover màu xanh đen từ phía đông chạy tới, giảm tốc độ rồi đi sát lề đường bên phải, chầm chậm đỗ ngay phía trước xe cô.
Ngồi sau tay lái là một người đàn ông trung niên có vẻ bề ngoài khá ưa nhìn, khí chất nho nhã. Đây hẳn là Liễu Tông Nguyên, người được đề cập đến trong hồ sơ. Xem ra vị giám đốc quỹ đầu tư công cộng làm ăn không tốt lắm, anh ta mới kết hôn thế mà không dám đổi xe, để lốp xe mòn hết cả rồi.
Tông Nguyên nhanh nhẹn mở cửa xe cho Lệ Sảnh bước ra. Hai người đứng trước xe, tạm biệt nhau bằng nụ hôn nồng nàn, hành động thân mật của đôi vợ chồng này thực sự đã tác động mạnh tới hệ thần kinh yếu đuối của Tích Tích.
Những nỗi đau trong lòng lại trào lên, suýt chút nữa nhấn chìm cô.
Xuân Phong và “Hoa Nhi” phải lòng nhau những ba năm, vậy thì hai người họ còn như thế nào nữa đây? Tích Tích không kìm nổi lòng ghen. Hai tháng trước họ còn dính như sam, vậy mà sao anh mới mất chưa được bao lâu, trong ánh mắt của “Hoa Nhi” đã không có chút thương tiếc nào? Quả thực Xuân Phong chẳng còn là cái gì cả. Nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc kia, thử hỏi trong lòng cô ta còn có hình bóng của anh không? Tích Tích đưa tay lau vội giọt nước mắt đang trào ra nơi khóe mắt, tự nói với chính mình: Cũng hay, Xuân Phong bạc tình với mình rồi anh ta lại bị người tình bội bạc, âu cũng là báo ứng.
Lệ Sảnh đứng bên đường, vẫy tay chào người chồng ngồi trong xe. Chiếc xe quay đầu, tăng tốc chạy đi. Cô ta sải chân bước vào cổng bệnh viện, vòng eo nhỏ nhắn cùng với cặp mông căng mẩy khiến ngay cả Tích Tích cũng cảm thấy ngây dại nữa là.
Tích Tích định gọi cô ta thì chợt nghe thấy có người gọi với theo: “Chu Lệ Sảnh!”. Cô ta đứng lại. Một cô đồng nghiệp đi đến khoác tay cô ta, hai người cười nói vui vẻ, cùng nhau đi vào trong bệnh viện.
Cô đồng nghiệp chính là Điền Ca.
Có nên để Chu Lệ Sảnh bẽ mặt trước Điền Ca không? Qua Lý Dương, Tích Tích cũng hiểu được phần nào về Điền Ca. Nếu biết người bạn thân nhất của mình là kẻ thứ ba chen chân vào gia đình bạn chồng mình, trước đêm tân hôn còn ở cùng chồng người khác đến tận nửa đêm, thì người ở giữa như cô ấy sẽ như thế nào?
Tích Tích mở túi xách, bên trong đựng một tệp danh sách tin nhắn. Trương Duệ đã phá được mã số PIN, nhưng khi cô mang mã số PIN tới công ty viễn thông di động thì vẫn không lấy được nội dung tin nhắn. Sau đó, Tích Tích lẳng lặng liên hệ với văn phòng thám tử, bí mật ký một hợp đồng trị giá ba vạn tệ để lấy nội dung tin nhắn qua lại giữa Xuân Phong và “Hoa Nhi” trong ba tháng gần nhất, không để sót bất cứ tin nhắn nào.
Khi làm việc này, Tích Tích cảm thấy vô cùng nhục nhã và đau khổ, hiểu đây là hành động thiếu lý trí nhưng cô không thể bắt mình dừng lại được.
Cô cầm tệp giấy trên tay, cố nén xấu hổ và giận giữ, đọc lướt qua vài trang.
3
Con trai và con dâu đi làm, trong nhà chỉ còn một mình bà Quyên. Tông Nguyên làm ở quỹ đầu tư công cộng, trách nhiệm nặng nề nên thường xuyên phải làm thêm giờ; Lệ Sảnh làm ở bệnh viện, suốt ngày cũng bận tối mắt tối mũi, chẳng có thời gian để chăm lo cho chồng. Chính vì thế điều khiến bà Quyên trăn trở nhiều nhất là: Tối nay ăn gì. Bữa trưa hai đứa đều ăn ở cơ quan, mà thức ăn trong căng tin thì ai cũng biết là như thế nào rồi đấy. Vì thế, bà nấu bữa tối rất công phu, đổi món liên tục, lại còn bổ sung thêm các món hầm bổ dưỡng để làm sao đảm bảo được chế độ dinh dưỡng hợp lý cho các con. Tông Nguyên hay đi tiếp khách bên ngoài nhưng tàn cuộc vẫn về nhà. Bà nghĩ, tiệc tùng thì không thể thiếu ly rượu mà uống rượu thì lại đắng miệng, chẳng nuốt được cơm. Thế nên, bất kể anh về muộn thế nào, bà đều lặng lẽ chờ đợi, hâm nóng cơm canh, tận mắt nhìn con trai ăn rồi mới yên tâm đi ngủ.
Hồi ở nước ngoài, Tông Nguyên từng có một cuộc hôn nhân thất bại, về nước lại sống độc thân nhiều năm, điều đó khiến bà luôn canh cánh trong lòng. Từ khi anh lấy Lệ Sảnh, bà cho rằng, cuối cùng tâm nguyện của mình cũng thành hiện thực, bởi một người vợ làm y tá, hẳn là sẽ biết chăm sóc và yêu thương người khác. Thực tế đúng như vậy, hai tháng sau đám cưới, đôi vợ chồng son luôn yêu thương, lo lắng cho nhau làm bà nhìn thấy cũng mát lòng mát dạ về nàng dâu thông minh sắc sảo, khéo hiểu lòng người.
Dạo trước bà Quyên sống ở Tế Nam, khi Tông Nguyên đến Thanh Đảo gây dựng sự nghiệp cứ nằng nặc mời mẹ lên ở cùng, nói là cần người chăm lo cuộc sống cho mình, nhưng thực ra là anh muốn báo đáp công ơn với bà. Bước sang tuổi sáu mươi, sức khỏe cũng xuống dốc, chứng cao huyết áp, tiểu đường lại thêm bệnh thoát vị đĩa đệm khá nghiêm trọng, thế nên ngoài việc nấu cơm cho anh, bà còn làm được gì nữa? Mà kể ra số lần anh