pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341971

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.

i mươi vạn tệ, điện thoại cầm tay hai ba vạn tệ, tivi màu 29 inch phải mất hơn một vạn tệ. Nghĩa là hai vợ chồng mình không ăn không uống, tích góp trong hai năm mới mua được những thứ này đấy. Tiền mồ hôi nước mắt của bao nhiêu gia đình đều bị những chi phí tiêu dùng đắt đỏ làm cho rỗng túi. Bây giờ điện thoại di động, tivi màu, chỉ là chuyện trong quá khứ, nhưng nhà ở lại khoắng sạch túi của chúng ta, hơn nữa nó không phải chuyện mấy tệ hay mấy chục tệ mà là hơn triệu tệ. Chúng ta mất bao nhiêu năm mới kiếm được ngần ấy tiền? Trước đây các hãng di động, tivi thuộc quyền quản lý của nhà nước, họ kiếm được lợi nhuận rất cao, nhưng đều giao cho chính phủ hoặc là chăm lo phúc lợi cho công nhân ở các mặt nhà ở, giáo dục, y tế. Hiện tại thì thế nào? Dân kinh doanh bất động sản toàn là bỏ vào túi riêng thôi… Vì vậy, chúng mình phải lý trí hơn em à, đừng thấy người đầu tư nhà ở mà cố lao vào, như thế chỉ tổ chết chìm thôi.
- Hồi đó anh bao nhiêu tuổi? Anh nói cứ như mình đã trải qua rồi ấy. - Điền Ca hỏi đăm chiêu.
- Anh chưa trải qua nhưng anh từng nghiên cứu rồi, vả lại rất nhiều anh chị bạn bè anh đã trải qua.
Điền Ca vừa ăn xong miếng khoai, Lý Dương đã chu đáo đưa ngay một chiếc khăn ướt vào tay cô. Điền Ca lau sạch rồi khoác tay anh, thì thầm bên tai:
- Thôi được rồi, đừng lên lớp với em nữa. Bắt đầu từ ngày mai mình không nhắc lại chuyện này nữa.






Quanh đi quẩn lại
1
Không hiểu sao gần đây, Tích Tích thấy mình rất nhạy cảm, thường thì cảm xúc tự nhiên đến hoặc khi nhìn thấy cái cà vạt ngày trước Xuân Phong từng dùng, hay nghe thấy một bài hát cũ bất chợt lướt qua tai… Tâm trạng này giống như những đợt thủy triều dập dềnh lên xuống làm đôi mắt ngấn lệ, nhưng cô chỉ ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong.
Chiếc giường màu hồng phấn, mềm mại và sạch sẽ, giống như đám mây bồng bềnh trên bầu trời. Chiếc màn trắng mỏng manh như cánh ve sầu cùng với rèm cửa sổ màu xám bạc đã làm tăng thêm vẻ đẹp thanh nhã cho căn phòng ngủ.
Hạo Hạo đang ngủ say sưa trên chiếc giường êm ái. Từ lúc lọt lòng, thằng bé đã dính lấy mẹ không rời nửa bước, ngược lại, rời nó cô cũng không ngủ yên.
Để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của con trai, cô khẽ khàng bước xuống giường, đi tới thư phòng, bật đèn, chuyển âm báo tin nhắn sang chế độ không chuông rồi lấy một chiếc chăn nhỏ trong tủ tường ra, cuộn tròn người trên ghế sofa.
Màn hình điện thoại sáng lên, có tin nhắn đến.
[1'> QQ là một phần mềm chat thông dụng của Trung Quốc.
“Có mấy câu, lẽ ra tôi không nên nhiều lời, song nghĩ đi nghĩ lại, tôi cảm thấy vẫn phải nói. Mong rằng chị nghe xong sẽ không giận”.
Tích Tích: “Cậu cứ nói”.
Trương Duệ: “Giờ chị tìm cô ta còn có ý nghĩa gì không?”.
Tích Tích ngẩn người rồi nhắn lại: “Cái ý nghĩa mà cậu nói, ám chỉ điều gì?”.
Trương Duệ: “Đời người ngắn ngủi lắm, chúng ta cần dành nhiều thời gian cho công việc, cuộc sống và người thân. Liệu có đáng phải lãng phí thời gian, tinh thần và sức lực vì những người và những việc không liên quan tới mình?”.
Tích Tích: “Xuân Phong vì cô ta mà mất mạng. Thế mà cậu lại nói là không liên quan sao?”.
Trương Duệ: “Dẫu tìm được cô ta thì với tư liệu có trong tay, chị làm được gì? Không có bất kỳ bằng chứng nào chứng tỏ tai nạn của tổng giám đốc Ngụy có liên quan đến cô ta, vấn đề này cảnh sát cũng đã kết luận rồi. Nguyên nhân xảy ra tai nạn đúng là do không tập trung lái xe, nhưng mà, chẳng nhẽ chị ngây thơ cho rằng, một người khiến người khác không tập trung tinh thần phải chịu trách nhiệm trước pháp luật sao?”.
Tích Tích: “Ít nhất cô ta cũng phải lương tâm bị cắn rứt”.
Trương Duệ: “Không phải là tôi nói xấu cô ta đâu. Nhưng chị cứ thử nghĩ mà xem, người đàn bà có thể làm những chuyện như thế, thì liệu có còn tí lương tâm nào không?”.
Tích Tích: “Vậy ý của cậu là tôi cố nuốt trôi cục tức này? Nếu là cậu, cậu có làm được vậy không?”.
Trương Duệ: “Ý tôi là tìm được cô ta thì chị tính sao? Cứ cho là cô ta thừa nhận đi chăng nữa, thì chị cũng làm được gì? Nếu Xuân Phong còn sống thì đã đành nhưng giờ anh ấy không còn nữa, tôi cho rằng có những lúc cũng phải mắt nhắm mắt mở, đừng quá khắt khe, bằng không người chịu thiệt chỉ có chị mà thôi”.
Tích Tích: “Cậu nói thế mà cũng nghe được à!”.
Trương Duệ: “Thật lòng mà nói, tôi chỉ muốn tốt cho chị thôi, nếu là tôi thì không tội gì tôi phải tự làm khổ mình như thế, đã hao tiền tốn của lại còn chuốc thêm ấm ức vào thân, thực là không đáng”.
Tích Tích: “Không phải tôi cố chấp, chỉ là không cam tâm mà thôi. Việc gì tôi cũng có thể rộng lượng cho qua, duy chỉ có việc này là tôi không làm được”.
Trương Duệ: “Chị cần phải học cách từ bỏ. Trong cuộc sống, chúng ta cần phải từ bỏ rất nhiều thứ, chỉ có từ bỏ thì mới tiến lên được phía trước”.
Tích Tích: “Không phải là tôi không muốn từ bỏ. Vì cô ta quá ngoan cố nên tôi mới phải cạy miệng cô ta. Nếu cô ta vẫn không chịu nói thì tôi không có cách nào hỏi về số tiền bất minh kia”.