XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật Của Chồng

Điều Bí Mật Của Chồng

Tác giả: Anh Tử

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.

ăn cơm ở nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, bà ở đây ngược lại còn gây phiền hà cho anh: Năm ngoái bà có một khối u ở đùi nhưng cứ im im chịu đựng, đến khi phát hiện ra, Tông Nguyên chẳng nói chẳng rằng liền đưa mẹ đến bệnh viện làm phẫu thuật, bà nằm viện bảy tám ngày mà thấy thương con bội phần. Hay có hôm không biết do trời trở lạnh hay là làm việc nhà quá sức mà bệnh cột sống của bà đột nhiên tái phát. Đang xào nấu trong bếp, bà chợt loạng choạng ngã sấp xuống mặt đất, lúc lâu sau mới lóp ngóp ngồi dậy được. Tông Nguyên nhận được điện thoại, hộc tốc chạy về nhà đưa bà đến trung tâm điều trị bệnh cột sống, chụp phim, kê thuốc. Thế là đằng đẵng cả tháng trời, ngày nào bà cũng phải chườm thuốc trên lưng. Thời gian đó, anh thuê người giúp việc chăm sóc bà, trước sau không hề tỏ ra bực bội, nhưng trong lòng bà vô cùng buồn phiền vì đã làm liên lụy đến con trai.
Vì thế, sau khi Tông Nguyên kết hôn, bất chấp sự ngăn cản của anh, bà kiên quyết trở về quê. Vợ chồng mới cưới mà đã có bà mẹ già ngồi lù lù trong nhà thì quả không thích hợp cho lắm, ngay đến mình còn thấy chướng mắt nữa là. Dù sao cũng phải để cho các con được thoải mái trong thế giới của chúng nó chứ? Tông Nguyên đã hơn bốn mươi tuổi rồi, nó cần phải có cuộc sống riêng, người làm mẹ như mình nên biết điều mà nhường chỗ, không thể vì sự ích kỷ của mình mà làm náo loạn cuộc sống của chúng nó được! Trước mắt cứ về Tế Nam đã, khi nào con dâu mang thai, cần người chăm sóc thì chẳng cần gọi mình cũng tự động tới.
Ai ngờ bà về Tế Nam chưa quá nửa tháng, thì Tông Nguyên đã lặn lội về quê, một mực đòi đón mẹ lên Thanh Đảo. Bà Quyên không muốn quấy quả vợ chồng con trai nên sống chết không chịu đi. Tông Nguyên bèn nài nỉ:
- Mẹ ra nấu cơm cho chúng con đi. Không có mẹ, hằng ngày con chẳng biết ăn gì.
- Lệ Sảnh không biết nấu à?
- Công việc của cô ấy bận lắm. Mẹ qua đó đỡ đần giúp chúng con đi.
Bà Quyên thở dài, nhưng thực sự trong lòng bà rất hạnh phúc. Bà biết anh lo bà ở một mình nhỡ khi trái nắng trở trời không có ai bên cạnh thì biết xử lý thế nào, vả lại anh cũng không nỡ để bà ở trong căn nhà xập xệ đó… Ôi! Đứa con này thật không uổng công bà hết lòng yêu thương.
Buổi sáng, Tông Nguyên gọi điện từ cơ quan về, nói chiều phải đi tham dự một cuộc họp về đầu tư ở Đại Liên, chiều mai mới về được. Công việc của anh là thế, nói đi là đi. Ăn lương của người ta thì phải nghe người ta sai khiến, không thể từ chối, trừ phi từ chức không làm nữa. Con trai đi công tác, trong lòng bà mẹ ít nhiều cũng hụt hẫng, nhưng do đã quen nên bà dặn dò anh mấy câu rồi cúp máy.
Bữa trưa như thường lệ chỉ có mình bà nên giản tiện hơn nhiều, chỉ là cơm nguội và màn thầu từ sáng. Nào là mẹ phải chú ý dinh dưỡng, nào là không được ăn uống qua loa đại khái, dù Tông Nguyên nói gì bà cũng bỏ ngoài tai. Hơn nửa đời người bà phải chịu kham khổ, đến nay được ở nhà đẹp thế này lại không lo cái ăn cái mặc, bà có thiếu cái gì đâu? Trong nhà lại luôn có Cầu Cầu quấn quýt bên chân bà nữa chứ, Cầu Cầu nhỏ bé nên chỉ ăn tí tẹp là đã no kềnh càng rồi.
Ăn cơm xong bà dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, đang định đi về phòng nằm nghỉ thì có tiếng chuông cửa. Ai nhỉ? Sảnh Sảnh về đột xuất chăng? Đang là giờ làm việc mà? Bà Quyên đi tới cửa, nhìn qua mắt thần thì thấy người phụ nữ dọn rác trong khu chung cư. Bà vốn có lòng trắc ẩn đối với những người khốn khổ nên vội vàng mở cửa, lịch sự mời khách vào nhà.
Nhưng người phụ nữa khách sáo từ chối.
- Xin hỏi đây có phải là nhà của y tá Chu Lệ Sảnh không?
- Đúng rồi, Lệ Sảnh là con dâu tôi, chị tìm nó à? - Bà Quyên hỏi.
- Có người nhờ tôi gửi cho cô ấy một món quà, làm phiền bà chuyển giùm. – Người phụ nữ mỉm cười, cảm ơn rồi quay người bỏ đi.
Hộp quà được bọc bằng loại giấy đắt tiền, nền đen với những đường vân màu vàng nhạt, bên trên còn đính một bông hoa lụa màu trắng. Sự kết hợp giữa màu trắng với màu đen khiến hộp quà trông rất bắt mắt, song bà Quyên chợt cảm thấy có gì đó thật lạnh lẽo toát ra từ đó.
“Cổ hủ!” bà lắc đầu, tự giễu mình. Quan điểm thẩm mĩ bây giờ thật khác xa ngày xưa. Tặng quà gì mà lại bọc giấy kỳ quái như thế! Người tặng quà nghĩ gì nhỉ? Thường thì những người già thích, giới trẻ lại khịt mũi khinh thường; còn những thứ giới trẻ thích, người già lại không vừa mắt.
Bà Quyên cũng không quan tâm, tiện tay đặt hộp quà lên tủ tivi. Đây là chỗ dễ nhìn thấy, đi ra đi vào là đập ngay vào mắt, không sợ quên mất. Sau đó bà ra ngoài đi chợ, lúc về gặp bà hàng xóm đang bế cháu, bà dừng lại chào hỏi, chơi đùa với đứa bé một lúc rồi mới về nhà. Khi mở cửa bà phát hiện ra trong nhà có tiếng sột soạt là lạ, vừa bước vào trong bà đã thấy Cầu Cầu mải mê vờn nghịch hộp quà.
Bà vội quát con chó, rồi lật đật nhặt hộp quà lên. Cầu Cầu nhìn sắc mặt của chủ, biết mình mắc lỗi, vội lui lủi trốn trong ổ. Nó xé rách lớp giấy bọc để lộ ra một hộp giấy, bên trong xếp ngay ngắn mấy trang giấy in. Nhìn chúng, bà như đụng phải lửa, vội vàng đậy hộp lại, liên tục tự trách bản thân: “Đồ của các con mình tò mò cái gì? Tuyệt đối k