Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.
ay lại với cô nhà văn vẫn đang ngồi lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa kính.
- Em định ra Hà Nội bao lâu?
- Cũng chưa biết, để xem Hà Nội giữ chân em được bao lâu đã – Tường Vi nhún vai – Nhưng cũng lâu đó vì Hà Nội có nhiều cái để khám phá mà.
- OK, nếu cần giúp gì thì cứ gọi anh!
Tường Vi thốt lên vui mừng nhanh tay nhận tấm card từ Đại. Họ chia tay trong lòng mỗi người đều như có một niềm vui nho nhỏ.
Đối mặt
Ngày cuối năm, Đại quyết định đưa Như Ý tới nhà hàng chơi. Linh đi cùng anh để chăm sóc cho con bé. Thế nên khi Linh vừa xuống ô tô và đưa Như Ý cho Đại bế ở sân trước thì tin này đã lập tức truyền tới tai từng nhân viên của anh. Ai nấy đều tò mò chạy ra nhìn cô gái và đứa bé đi cùng giám đốc, ai cũng cố đoán xem thân phận của hai người này là gì? Nhìn Đại và cô gái kia đi cùng nhau thì không giống một cặp vợ chồng, thậm chí là một đôi tình nhân. Cô gái ăn mặc quê mùa lại không có nét nào xứng với một giám đốc hào hoa như Đại cả. Hơn nữa chẳng ai nhìn thấy trong hai mắt hai người có một chút tình yêu nào, ngoài sự quan tâm chung dành cho đứa bé.
Đến khi Đại giới thiệu rằng đứa bé là con anh, còn cô gái kia là bảo mẫu của đứa bé thì ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau. Đám nhân viên nữ vốn vô cùng ngưỡng mộ giám đốc của mình thì thẫn thờ, mọi ước mơ Lọ Lem cứ thế mà tan vỡ.
Trong lúc Đại giải quyết công việc thường ngày thì Linh cho bé Như Ý vào xe đẩy đi dạo trên bãi cỏ trước nhà hàng. Mùa đông nên trời không có nắng, chỉ có gió se se lạnh. Vì sợ con gái bị lạnh nên Đại ít khi cho ai bế nó ra ngoài chơi, nhưng vì bà Nguyệt nói trẻ con thì cần có ánh sáng tự nhiên mới phát triển khỏe mạnh được nên hôm nay anh mới quyết định đưa nó đến đây để thay đổi không khí. Con Tuyết chạy tung tăng bên cạnh xe đẩy, thỉnh thoảng lại chạy tới cọ mình vào xe và để Như Ý dùng tay túm lấy bộ lông của nó, cười khanh khách. Nó dường như cũng nhận ra, cô con gái bé nhỏ này là một người rất quan trọng đối với chủ của mình. Khi Linh định đẩy xe quay trở lại thì thấy có hai người đàn ông đang đi tới. Cả hai đều mang dáng dấp từa tựa nhau, đang nói chuyện gì đó khá vui vẻ. Một trong hai người là Đại, người đi bên cạnh anh là Cường.
Cường nhìn Linh, hai mắt anh hơi nheo lại cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Linh khẽ bặm môi, chầm chậm tiến về phía họ.
Linh cảm thấy hơi tức giận khi bị anh đùa bỡn, nhưng cũng không còn cách nào khác đành đưa tay ra bắt, lí nhí chào lại. Cường hơi siết lấy tay cô, dường như không có ý định buông ra, mà quay sang nói với Đại:
- Tôi cũng có tin vui đây. Em gái của Nhật Lệ đã đồng ý về làm cho tôi.
Câu thông báo này của Cường khiến Linh run lên, Đại cũng hơi sững lại, nhưng rồi anh thản nhiên nói:
- Thế à? Chúc mừng ông vì đã có được siêu đầu bếp hàng đầu Châu Á.
- Ừ… Nếu vậy thì việc tranh hợp đồng mở nhà hàng ngoài Resort Cô Tô sắp tới, kết quả thế nào cũng còn khó nói lắm! – Cường không giấu nổi vẻ đắc ý.
- Quy luật của sự cạnh tranh thôi mà – Đại tỏ ra không quá bận tâm tới điều mà Cường vừa nói.
- Hình như ông đã thay đổi, không còn hiếu thắng như xưa nữa – Cường nhận xét.
- Từ khi biết mình có một đứa con gái, tôi không còn muốn phiêu lưu nữa, thích những gì chắc chắn hơn.
- Ông làm tôi thèm lấy vợ quá! – Cường liếc nhìn Linh rồi cười vang.
- Còn chờ gì nữa? – Đại cũng cười theo.
- Tôi còn chờ cô dâu của tôi lớn thêm chút đã – Cường nhìn Linh, sau đó chào hai người rồi đi thẳng.
***
Vừa cho xe nổ máy, định lái ra khỏi hầm thì một người thình lình xuất hiện ở ngay đầu xe, Cường ngẩng đầu nhìn người đó, không xuống xe mà để mặc cô tự mở cửa xe và ngồi vào ghế bên cạnh mình.
- Sao thế, có gì muốn nói với anh sao? – Cường châm chọc.
- Hoặc dừng lại việc lôi tôi ra làm trò cười, hoặc giữa chúng ta sẽ chẳng có hợp đồng nào cả – Linh lạnh lùng nói với anh.
- Anh lôi em ra làm trò cười khi nào? – Cường kêu lên đầy oan uổng.
- Anh còn nói là không… – Linh tức giận đáp.
- Tất nhiên là không thì anh phải nói không rồi – Cường có vẻ thờ ơ trước sự tức giận của cô – Anh không thể từ không mà nói có được, hơn nữa…
- Hơn nữa làm sao? – Linh dường như vẫn không hết giận dữ.
Cường không nói mà vươn tay ghì lấy cổ cô, chồm người sang hôn lên môi Linh thật nhanh. Nụ hôn bất ngờ và mãnh liệt làm Linh không thể có phản ứng gì được. Đến khi người cô bắt đầu run lên thì Cường mới ngừng lại, vẫn ghé sát mặt cô, thì thầm:
- Em biết anh yêu em, em biết là anh ghen khi thấy em hàng ngày vẫn quanh quẩn trong ngôi nhà đó, hàng giờ chăm sóc con của bạn anh… Vì thế, đừng khiêu khích sự nhẫn nại của anh.
Linh đẩy Cường ra, nhìn ánh mắt say đắm của anh, cô run rẩy nói:
- Anh điên rồi.
- Phải, anh điên rồi. Từ lúc anh yêu em thì anh đã điên rồi – Cường nhếch miệng cười – Em có chạy cũng không thoát khỏi anh đâu…
- Anh…
- Lấy cho anh bản kế hoạch tham gia đấu thầu xây dựng nhà hàng ở Cô Tô của Đại – Cường đột ngột đề nghị.
- Không… – Linh lập tức từ chối.
- Chẳng