Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.
phải em muốn trả thù sao?
- Phải, nhưng không bằng cách đê tiện đó – Linh lạnh lùng.
- Được, vậy thì có cách đường hoàng cho em đây, chính em ra mặt tham dự cuộc thi nấu ăn để lấy về cho anh hợp đồng mở nhà hàng ở đó.
- Anh… – Linh giận dữ muốn hét lên, nhưng cuối cùng vẫn tự kiềm chế lại được – Anh biết thừa tôi không bao giờ mang công sức của mình ra để phục vụ việc tranh giành của các anh cơ mà.
- Quanh đi quẩn lại vẫn là em không đành lòng, đúng không? – Cường cười nhạt – Không đành lòng thấy nó bị anh đánh bại à?
- Anh đừng có nói nhảm.
- Trong trận chiến này, Đại không bại, thì anh bại. Mà nếu anh thua, thì anh sẽ không nhớ nổi mình đã hứa với em những gì đâu.
Linh lạnh lùng nói:
- Tôi sẽ suy nghĩ và sớm cho anh câu trả lời.
- Tốt, nhưng đừng để anh phải đợi lâu – Cường tặc lưỡi.
Linh không nói gì nữa mà lập tức quay sang, mở cửa xe và bước xuống, mím môi nhìn theo đuôi chiếc Porsche Cayenne lặng lẽ rời đi.
***
Cường lái xe chạy thẳng về phía nội thành. Một tay anh chống lên vô lăng, nụ hôn ngọt ngào vẫn còn vương vấn trên môi khiến anh ngây ngất. Lúc anh hôn Linh, cô chỉ chống cự yếu ớt, như vậy có nghĩa là cô vẫn còn tình cảm với anh chứ không hề tuyệt tình như bề ngoài cô vẫn thể hiện.
Lúc nhìn thấy cô và Đại đứng cạnh nhau, chứng kiến vẻ mặt hạnh phúc của Đại, thấy sự quan tâm ấm áp trong ánh mắt cô, không hiểu sao trong lòng anh không thể ngăn được nỗi hờn ghen. Anh ước gì không phải là Đại mà chính là mình đang đứng đó. Cứ nghĩ đến việc mỗi ngày họ đều gặp nhau, đều trò chuyện với nhau là anh lại không thể kiểm soát được sự tức giận của mình. Nói là anh đang ghen thì cũng chẳng sai.
Anh muốn cô đi lấy bản kế hoạch đấu thầu ở chỗ Đại không phải vì anh muốn chơi trò hèn hạ đó. Anh muốn cô ra mặt dự thi cuộc thi để tranh hợp đồng không phải vì anh không tự tin nếu không có cô là anh không thắng được. Anh chỉ muốn Linh không còn đường lui trên con đường này nữa, ngoài việc tiến thẳng về phía anh, làm người của anh, làm vợ của anh, làm mẹ của các con anh. Anh muốn cô hiểu rằng, chỉ có anh mới có thể yêu thương và bao bọc cô cả đời này, chứ không phải người đàn ông kia, người mà anh vẫn coi là bạn thân, người mà khi cô nhìn hắn, anh thấy trong đó có cả hận thù lẫn yêu thương.
Theo dõi
Cuộc sống vẫn trôi qua bình lặng như thế, chẳng mấy mà đã sang năm mới.
Nhiều ngày nay, Đại về nhà muộn hơn thường lệ. Anh thường ở lại nhà hàng đến tận đêm khuya. Hôm nay cũng vậy, Đại về tới nhà thì đã gần nửa đêm. Ngày mai anh bắt đầu chuyến công tác 5 ngày ở Cô Tô nên hôm nay phải ở lại nhà hàng để giải quyết cho xong mọi việc. Thời gian này anh ít có thời gian dành cho gia đình, nhưng được cái Như Ý rất ngoan nên anh cũng yên tâm phần nào. Được bà nội và Linh chăm sóc, nó tăng cân nhanh, khỏe mạnh, ai nhìn cũng thấy nó đáng yêu. Nó bắt đầu biết bò, miệng bi bô tập nói. Mẹ anh nói, Như Ý chắc sẽ nhanh biết nói hơn những đứa trẻ khác.
Đại mở cửa phòng Như Ý, đèn ngủ mờ mờ. Anh khẽ bước vào. Con gái đã ngủ say nên anh cũng không muốn nó bị giật mình. Tuyết nằm ngay dưới sàn nhà, thấy động liền ngóc đầu dậy thám thính, thấy anh thì vẫy vẫy đuôi, nhưng cũng không đứng dậy mà lười nhác nằm nguyên tại chỗ. Từ ngày về đây, Tuyết được Linh chăm sóc cẩn thận nên nó béo ú ra thấy rõ. Nó dần dần quen với nếp sống của một gia đình.
Đại đi tới bên giường. Anh lặng yên nhìn vào gương mặt ngây thơ của con gái, đăm chiêu suy nghĩ. Anh gần như đã quên hẳn việc tìm mẹ đẻ của Như Ý. Dù có chút tò mò, nhưng anh không muốn đặt nhiều sự quan tâm vào một người đàn bà sẵn sàng từ bỏ đứa con của mình. Cả cuộc đời này, anh chỉ cần có đứa con gái nhỏ này cũng đủ rồi.
- Nhà em neo người. Em định mấy hôm nữa nói chuyện với hai bác để về luôn – Linh ngập ngừng.
- Chà, có vẻ gấp vậy? Chẳng phải gia đình em đang cần tiền sao? – Đại gặng hỏi.
- Nhưng không có người ở nhà thì còn vất vả hơn nữa. Chị gái em nói ở quê giờ cũng có mấy công ty may, em về đó làm vừa gần nhà, lương cũng ổn.
- Tiếc nhỉ. Anh vẫn thấy em nên đi làm đầu bếp – Đại thở dài.
- Chắc là em không có duyên rồi – Linh cười.
- Thế chừng nào em về quê? – Đại hỏi tiếp.
- Hôm qua em nghe mẹ anh nói là đến ngày cúng ông Táo thì chị gái anh sẽ về nước. Chắc tầm đó em cũng xin nghỉ luôn.
Đại cũng không biết nói thêm gì nữa nên anh ăn xong rồi đứng dậy, đi lên phòng. Linh quay đầu nhìn theo bóng anh, ánh nhìn của cô đầy mâu thuẫn.
***
Đại dậy từ rất sớm. Sau khi mặc đồ chỉnh tề, đi sang phòng con gái, Đại ngạc nhiên khi thấy Linh đang ngủ cùng Như Ý trên chiếc giường nhỏ, tay cô vẫn còn cầm bình sữa đã vơi quá nửa. Anh ôm cái chăn bông đắp lên người Linh. Đúng lúc đó Linh mở choàng mắt, hơi bối rối khi thấy anh. Đại bèn hỏi:
- Anh phải đi bây giờ. Em cứ ngủ thêm chút đi. Sao đêm qua ngủ mà không lấy thêm chăn?
- Nửa đêm bé khóc nên em lấy sữa cho bé uống. Nằm chơi một lúc mà ngủ quên mất – Linh ngồi dậy giải thích.
- Cảm ơn