Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341301
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1301 lượt.
à đập bộp tay xuống thành ghế, gằn giọng nói:
- Thằng bất hiếu. Nó coi trọng một con đàn bà hơn cả mẹ đẻ của nó.
- Bác uống ly nước này đi bác – Hằng đưa cho bà Phượng cốc nước.
Bà Phượng uống xong cốc nước, cảm thấy cơn tức giận đã xuôi đi một chút, lúc này bà mới nhìn tới vẻ mặt của Hằng. Bà thầm khen ngợi cô con dâu tương lai này, dù trong lòng có tức giận và tổn thương nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để kiềm chế lại. Bà dịu giọng nói:
- Bác xin lỗi con. Tại bác không biết dạy dỗ nên thằng Cường nó mới như thế. Nhưng con yên tâm, ngoài con ra, sẽ không một đứa con gái nào được phép bước chân vào cửa nhà bác.
- Con biết mà bác. Anh Cường cũng cần phải có thời gian để quên đi cô ta nữa.
- Nó bị con bé đó mê hoặc rồi, suốt ngày chạy đi tìm nó, rồi tìm mọi cách bảo vệ nó. Chỉ có nước đẩy con bé đó đi thật xa mà thôi – Bà Phượng trầm ngâm nói, trong đôi mắt bà lúc này hiện lên một nét cay nghiệt rõ ràng.
- Bác định làm gì? – Hằng tò mò hỏi.
- Bác định cho người tới gặp cô ta, đưa cô ta một ít tiền và bắt cô ta đi thật xa. Nếu cô ta ương ngạnh không chịu thì buộc phải dùng tới biện pháp mạnh, hủy đi gương mặt, làm tàn phế, gieo chút bệnh… Bất cứ cách gì khiến cô ta tự cảm thấy nhục mà tránh xa thằng Cường ra.
Hằng im lặng nhìn bà mẹ chồng tương lai của mình, trong đôi mắt xinh đẹp không ngờ lại hiện lên vẻ đồng tình. Cô chợt cười, chìa tay ra nói:
- Bác đưa con chiếc phong bì kia đi.
- Để làm gì? – Bà Phượng hỏi lại.
- Anh Cường cấm bác, nhưng không có cấm con. Để con làm giúp bác. Bác cần làm như thế nào cũng được, thậm chí… thậm chí là khiến cô ta biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời này.
Nụ cười độc địa của Hằng lúc này khiến bà Phượng ngồi đối diện cũng không tự chủ được mà rùng mình một cái. Trong giây lát, trên gương mặt bà thoáng hiện lên vẻ kinh sợ.
Cô Tô
Nếu nói tới những hòn đảo hoang sơ nhất Việt Nam, không thể bỏ qua cái tên Cô Tô.
Nếu ai đó từng một lần dạo bước trên bãi cát trắng của Cô Tô, để những con sóng bạc ru ngủ đôi chân trần, nước biển như ngọc, trời trong vắt, rừng xanh tít tắp nơi xa, lúc ấy sẽ có cảm giác như đang say, đang mê luyến một người con gái ở độ tuổi xuân thì rạng rỡ. Bước dưới biển trời Cô Tô mà như đang lạc trong một vũ điệu hoang dã bất tận của thiên nhiên.
Mặc dù tới đây vào mùa đông, không được ngắm những ngày trời trong nắng đẹp, nhưng màu nước biển xanh mênh mang cũng khiến Đại cảm thấy nơi đây đúng là một thiên đường.
Chuyến công tác ra đảo lần này của anh chủ yếu là để tham gia vụ thầu mở nhà hàng năm sao ở đây. Nhà hàng này nằm trong khu resort Biển Xanh sắp đi vào hoạt động trong năm tới, vì vậy nó thu hút được sự chú ý của khá nhiều ông chủ lớn trong ngành kinh doanh nhà hàng ở Việt Nam. Đại cũng không hoàn toàn nắm chắc rằng mình sẽ thắng nhưng điều đó cũng không thể bắt anh ngừng quyết tâm được.
Đại cười nhìn Cường, sau đó đấm nhẹ một cái lên vai người bạn của mình.
- Các cô gái đang nhìn ông đấy chứ, đâu phải tôi.
- Xem ra ông bố một con hấp dẫn chị em hơn hẳn nhỉ?
Cường và Đại cứ đẩy qua đẩy lại cho nhau, mặc dù có thể nói, cả hai gần như trở thành nhân vật trung tâm của mọi ánh nhìn, nhất là những cô gái trẻ xinh đẹp thì không ngừng liếc về phía họ.
Một lúc sau, một người đàn ông với cái bụng phệ, trông có vẻ nặng nề đứng lên tuyên bố lý do và mở rượu khai tiệc, người này chính là bố của An, ông chủ của resort Biển Xanh này.
Khi Đại còn đang loay hoay giữa những lời mời rượu tới tấp thì An tìm thấy anh và kéo anh ra khỏi đám người đó. An bắt tay anh, sau đó dẫn anh tới gặp bố mình.
Ông Khải vui vẻ và cởi mở hơn Đại nghĩ. Sau khi An dẫn anh tới giới thiệu thì ông lập tức bắt tay anh, vui vẻ nói chuyện.
- Tôi từng ăn ở nhà hàng Phương Đông của cậu vài lần, đúng là nhà hàng cao cấp, đồ ăn vừa miệng, vừa mắt, phục vụ lại nhiệt tình. Tôi cũng muốn đám nhân viên của tôi ở đây phải có được lòng nhiệt tình và tận tụy với công việc như thế – Ông Khải vỗ vỗ vai anh nói.
- Với cháu, ẩm thực không chỉ là ngành nghề kinh doanh, nó còn là cái đẹp. Mà sự giả dối không thể tạo ra cái đẹp hoàn hảo được, vì thế cháu đặt sự vừa lòng của người thưởng thức món ăn lên hàng đầu, sau đó mới tới lợi nhuận – Đại cười.
- Nhưng nếu không có lợi nhuận, liệu có thể tạo ra được sự tận tình trong phục vụ? – Ông Khải hỏi lại.
- Câu nói “kinh doanh không vì lợi nhuận” là câu nói dối lớn nhất mọi thời đại. Cháu là người biết dùng trí óc của mình để kiếm tiền, và cũng là người biết sử dụng đồng tiền của mình đúng mực nhất – Đại đưa ly rượu trắng lên mời ông Khải rồi uống một hơi.
- Cậu rất tự tin. Tôi cũng chỉ mong con trai tôi được như cậu, chắc chắn khi ấy tôi sẽ không ngần ngại mà giao resort này lại cho nó.
- An là một người thông minh, nhưng cậu ấy hợp với những công việc đòi hỏi sự tinh tế và khéo léo hơn. Ví dụ như… đầu bếp – Đại nhận xét.
- Nó luôn mơ ước được làm đầu bếp – Ông Khải thở dài.
- Chú nên tôn trọng lựa chọn của cậu ấy