Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341211
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.
em – Đại nhìn cô rồi chợt thở dài – Giá như Như Ý có mẹ…
Chợt nghe tiếng còi ô tô ở dưới cổng, Đại vội vã ra ngoài.
Chiếc xe chuyển bánh đi rất xa rồi mà cô vẫn cứ đứng ngẩn ra ở đó.
Linh càng ngày càng không lý giải được bản thân mình. Một mặt cô luôn suy nghĩ trong đầu rằng nhất định phải khiến cho người đàn ông này trả giá vì tất cả những gì anh ta đã gây ra cho cả gia đình cô. Vậy mà, hàng ngày, khi chơi đùa với bé Như Ý, nhìn thấy tình cảm của anh ta dành cho con bé, cô lại thấy nao lòng, quyết tâm ban đầu dường như đã bị phai nhạt đi rất nhiều. Cô không thể ngăn mình mỗi chiều bế Như Ý ra cổng để đợi anh ta trở về, rồi để anh ta bế con gái và chơi đùa với nó.
Anh ta đã có thể sống trong một khung cảnh hạnh phúc như thế, với một cô vợ xinh đẹp, mỗi chiều bế con ra cổng tha thẩn đợi chồng về. Họ sẽ cùng cười nói bên mâm cơm, cùng dỗ đứa trẻ ăn, cùng chơi với nó trước khi đi ngủ. Nhưng cô không hiểu tại sao anh lại xô đổ tất cả. Có thật là anh ta không hề biết gì về sự tồn tại của đứa con này, cho đến khi nó xuất hiện, hay anh ta chỉ đang giả vờ như không biết? Một người đàn ông mang quá nhiều bộ mặt: một người đàn ông thành đạt nhưng lạnh lùng trên thương trường, một người tình hào hoa và lãng mạn khi hò hẹn, một người cha luôn vui vẻ và hiền hòa bên đứa con gái nhỏ của mình, một người luôn hấp dẫn người đối diện bởi sự chín chắn và thông tuệ của mình… Cuối cùng thì đâu mới là con người thật của Đại? Cuối cùng thì anh ta có biết yêu hay không, khi luôn đặt quanh mình hàng chục những cô bồ đẹp đẽ và chỉ nhớ đến họ trong những phút say sưa?
Cô phải làm thế nào đây khi sự mâu thuẫn trong lòng ngày càng rõ ràng hơn?
Linh thở dài một hơi, kéo lại cổ áo cho đỡ lạnh sau đó quay vào trong. Cô không hề biết rằng, ở cách cổng không đầy ba mươi mét, đỗ ngay trên vỉa hè là một chiếc ô tô Toyota bốn chỗ, màu đen. Thực ra nếu ai trông thấy nó thì cũng chỉ nghĩ rằng nó thuộc về một gia đình nào đó ở quanh đây mà thôi.
Trên xe lúc này có hai người đàn ông, họ đều mặc áo phao màu đen và không ngừng hút thuốc. Trên gạt tàn mới có vài ba cái đầu lọc, chứng tỏ họ cũng chỉ mới tới đây không lâu. Khi Linh và Đại đi ra cổng thì lập tức ngồi thẳng dậy, chăm chú theo dõi. Sau khi chiếc xe chở Đại đi xa và Linh quay vào trong, một trong hai người lấy ra một tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái búi tóc cao, da trắng hồng, cái miệng nhỏ đang cười, để lộ ra hàm răng trắng đều đặn. Gương mặt trái xoan và cân đối nên càng nhìn càng thấy cô gái này đẹp, nhất là ánh mắt trong sáng càng làm cô cuốn hút hơn.
- Có phải không? – Người đàn ông ngồi sau vô lăng ngoảnh sang hỏi.
- Hơi giống thôi.
- Nhà này chỉ có mình cô ta là trạc tuổi đó.
- Vậy thì chắc là cô này rồi. Nhưng sao lại khác quá vậy, đây chắc là ảnh photoshop à? – Người đàn ông đang cầm bức ảnh nhíu mày vẻ khó hiểu.
- Đó không phải là việc của chúng ta. Nếu là người ta thuê chúng ta tìm thì chỉ cần quay về báo cáo công việc là xong – Người kia nhún vai sau đó nổ máy, cần gạt nước lập tức hoạt động để lau đi những giọt mưa đang chảy thành vệt.
***
Chín giờ sáng, bà Phượng đang trò chuyện thân mật với cô con dâu tương lai trong phòng làm việc thì Cường đẩy cửa bước vào, trên mặt không hề giấu đi sự tức giận. Thấy con trai, bà Phượng tỏ ra ngạc nhiên, sau đó lại ngay lập tức thản nhiên nhấp một ngụm trà hỏi:
- Sáng nay con phải đi công tác cơ mà, sao giờ còn tới đây vậy?
Cường liếc mắt nhìn sang Hằng đang ngồi ở đối diện bà Phượng. Cô đứng dậy định chào và giải thích nhưng bà Phượng xua xua tay bảo cô ngồi xuống. Không đợi Cường trả lời, bà tiếp:
- Hằng và mẹ chuẩn bị đi spa, con có chuyện gì thì nói nhanh lên.
Cường nhếch miệng cười rút từ trong túi áo ngực ra một chiếc phong bì, quẳng lên mặt bàn một cách ngỗ ngược:
- Sáng nay con có việc ghé qua văn phòng thám tử. Họ nhờ con chuyển cho mẹ cái này.
Bà Phượng giật mình, dường như hiểu được nguyên nhân khiến con trai mình tỏ ra hằn học nãy giờ, nhưng vẫn giả vờ cầm lấy phong bì nói:
- Vậy à? Cảm ơn con. Còn việc gì không?
Vừa hỏi bà Phượng vừa cất phong bì vào túi xách, không hề có ý bóc ra trước mặt con trai mình.
Cường đưa mắt nhìn Hằng, đề nghị một cách lạnh nhạt:
- Cô ra ngoài chút đi, tôi có chuyện muốn nói với mẹ tôi.
- Đây là văn phòng của mẹ, ai đi, ai ở là việc của mẹ – Bà Phượng tức giận quát.
Cường vẫn không hề có ý nhún nhường:
- Tùy mẹ. Vậy con cũng nói luôn, mẹ thôi ngay việc điều tra về Linh đi. Con không cho phép mẹ làm bất cứ điều gì tổn thương cô ấy nữa. Nếu có chuyện gì xảy ra, mẹ đừng trách con bất hiếu với mẹ.
- Mày… – Bà Phượng giơ tay lên định tát Cường nhưng Hằng đã kêu lên và vội giữ lấy tay bà.
- Bác bình tĩnh đi bác. Chắc anh ấy nhất thời tức giận mà nói vậy thôi – Hằng cố xoa dịu bà.
- Con hy vọng những lời con vừa nói mẹ đã đều nghe thấy rõ. Con đi đây.
Cường nói và đi nhanh ra cửa, ào ào như một cơn gió, để lại trong căn phòng một không khí nặng trịch. Bà Phượng gần như nghẹt thở vì nén cơn tức giận với con trai. B