Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.

ẹ hay anh trai tôi. Cô dỗ dành nó, chơi với nó, dành tình cảm cho nó, giống như chính là mẹ của nó vậy…
- Như Ý còn quá nhỏ, nó lại không có tình thương của mẹ. Chăm sóc nó lâu dần em mới có tình cảm đặc biệt với nó thôi.
- Không cần giải thích với tôi. Những chuyện đó tôi không quan tâm đâu. Đó là việc của anh tôi, và anh tôi sẽ giải quyết nó chứ không phải tôi – Minh thờ ơ nói.
- Anh không cần bận tâm nhiều như thế, em cũng sắp nghỉ làm ở nhà anh rồi.
- Nghỉ làm?
- Người nhà ở quê gọi em về. Em chỉ làm tới Tết Nguyên Đán thôi. Cho tới lúc ấy em hy vọng anh vẫn nhắm mắt coi như không biết chuyện gì. Em cũng không làm hại gì cho bất kỳ ai trong gia đình anh. Em hy vọng mình không phải nói ra mọi chuyện. Nó là một chuyện không vui vẻ gì. Những ngày cuối năm này em chỉ muốn dành hết tình cảm, thời gian cho Như Ý… Xa nó là một chuyện khó khăn, nhưng như thế tốt hơn.
- Cô có yêu anh trai tôi không? – Minh đột ngột hỏi một câu khiến Linh sợ tới ngây cả người.
Nhưng không đợi cô trả lời, Minh đã nói tiếp:
- Cô nhìn anh tôi rất khác. Không biết có phải vì anh ấy là bố của Như Ý, hay còn vì lý do nào khác. Nhưng tôi không hi vọng cô yêu anh ấy, nếu không cô sẽ khổ cả đời. Vì anh ấy có thể là một người cha tốt, nhưng không phải là một người chồng chung thủy. Tôi nghĩ đó là lí do tại sao mẹ Như Ý không muốn ra mặt. Có lẽ người đó cũng rất yêu anh tôi, đúng không?
Minh liếc nhìn Linh, thấy cô cứ ngồi lặng yên, tâm trí dường như không còn ở nơi này nữa. Anh lắc đầu, không làm phiền cô thêm mà đứng dậy đi lên phòng.
Chỉ còn Linh ngồi lại trong căn bếp vắng lặng với câu hỏi cứ vướng vất mãi trong đầu: “Cô có yêu anh trai tôi không?”
Rốt cuộc là cô có yêu Đại hay không?






Âm mưu
Cơn mơ dữ dội khiến Tường Vi bừng tỉnh. Cả người cô ướt đẫm mồ hôi, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy lạnh toát. Kéo chăn trùm lên tận cổ, cô quay sang nhìn người đang nằm bên cạnh mình. Trong ánh đèn mờ mờ của căn phòng, người đàn ông đẹp trai ấy đang ngủ rất ngon, hơi thở đều đều.
Những hình ảnh của buổi tối hôm qua lần lượt hiện về trong tâm trí Tường Vi. Đến bây giờ, cô vẫn cảm thấy khó tin với những gì đã xảy ra.
Đêm qua, khi Đại đưa cô về đến cửa phòng, hai người còn đứng nói chuyện thêm một hồi. Sau đó, cũng không biết là ai bắt đầu trước, rồi hai người điên cuồng trong một cơn mưa ái tình bất tận. Sự từng trải và thành thục của Đại khiến cô không thể làm chủ được mình mà buông thả theo từng đợt ái ân của anh. Hoặc chính bản thân cô cũng muốn buông xuôi bản thân như thế, không gò bó, không gượng ép, hoàn toàn để anh chinh phục.
Trời chưa sáng, nhưng cơn ác mộng đã khiến Tường Vi không thể ngủ tiếp được. Cô đột nhiên thấy lạnh. Mặc dù Đại cuồng nhiệt nhưng anh lại không đem đến cho cô cảm giác ấm áp như người yêu cũ. Lúc này, dù nằm cạnh anh, nhưng cô lại thấy anh xa xôi vời vợi, lạ lẫm vô chừng. Có thể đêm qua, do men say mà hai người đã không làm chủ được mình. Anh say rượu. Còn cô say anh, say hương vị rượu ngọt ngào trong hơi thở của anh, say hương nước hoa có vị biển khơi của anh. Cô say cả những câu chuyện mà anh đã kể cho cô nghe về những chuyến đi xa, về những trải nghiệm trong cuộc sống và về cả những vấp ngã đầu đời.
Tường Vi lặng yên không đáp, chẳng lẽ cô phải nói rằng thực sự thì cô cũng muốn anh ở lại bên mình. Cuối cùng cô thở dài:
- Quên đi, coi như chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau.
- Ừ, có lẽ như thế tốt hơn – Đại gật gật đầu – Em còn có tương lai, sự nghiệp của em. Đừng đánh đổi nó vì thứ tình cảm xa vời này. Anh cũng sẽ không thay đổi quan điểm của mình đâu.
Đại yên lặng, sau đó quay sang nhìn gương mặt có phần thẫn thờ của cô nói tiếp:
- Hơn nữa, anh thực sự coi em như một người bạn tri kỷ. Dù chúng ta mới chỉ gặp nhau có ba lần, nhưng anh rất thích nói chuyện với em. Trước đây, anh chưa từng kể cho ai nghe những câu chuyện liên quan tới anh cả, ngoại trừ một người. Và em là người thứ hai. Anh quen rất nhiều bạn gái, nhưng để tìm ra một người tri kỷ thực sự thì không có. Vì thế, anh không muốn thay đổi mối quan hệ bè bạn này với em.
“Không thể thay đổi sao?”, Tường Vi thầm nghĩ trong đầu.
- Vậy người thứ nhất là ai?
- Một người anh yêu. Nhưng cô ấy không yêu anh, chỉ coi anh là tri kỷ của cô ấy – Đại cười khi nhớ tới Nhật Lệ.
- Em tưởng anh không biết yêu ai chứ? – Tường Vi ngạc nhiên hỏi lại.
- Thì cứ coi như là ngoại lệ đi. Nhưng cô ấy cũng đi rồi, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của anh – Đại thở dài.
Tường Vi nhìn vẻ mặt anh, không hiểu sao cô chẳng thể tìm ra một lời an ủi nào dành cho anh cả. Cô xoay người, ôm lấy anh nói khẽ:
- Ngủ đi anh. Đêm còn dài lắm.
Đại cúi đầu chỉ thấy Tường Vi đã nhắm mắt lại, rõ ràng là cô không còn muốn tiếp tục câu chuyện này nữa. Anh cố gắng kéo mình quay lại với giấc ngủ dở dang. Giấc ngủ của anh sau đó cũng không sâu, trong cơn mơ chập chờn, anh thấy hình dáng quen thuộc của Nhật Lệ ở trong bếp, với chiếc tạp dề màu xanh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t