XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1216 lượt.

i mùi nước hoa đàn ông của anh khiến cô cảm thấy ngây ngất. Cô không lý giải được tại sao mình lại theo người đàn ông này ra đây. Từ lần trước gặp mặt, cô đã không ngừng nghĩ về người này, một người đàn ông thành thục và hấp dẫn, khác hẳn những anh chàng vẫn theo đuổi cô trước kia.
- Cô này cũng liều thật, dám theo một người đàn ông xa lạ ra chỗ vắng vẻ này cơ đấy – Đại cười nửa tỉnh nửa say – Em không sợ anh làm gì em à?
- Có mồm mà, không biết kêu sao? – Tường Vi bướng bỉnh cãi lại.
- Con gái. Xinh lắm. Nó giống anh.
- Anh có đẹp đâu. Chắc giống vợ anh thì mới xinh.
Đại lắc đầu, trên gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng nụ cười đã có phần gượng gạo:
- Anh không có vợ.
- Đùa nha… Không có vợ vậy anh tự sinh ra trẻ con hả? – Tường Vi tỏ vẻ không tin.
- Thật mà. Cô ấy sinh đứa trẻ ra rồi đem tới trước cửa nhà anh.
Tường Vi trố mắt nhìn anh, dường như cô đang phải nghe một câu chuyện rất hoang đường.
- Em không tin à? – Đại thấy cô há hốc mồm nhìn mình thì cười hỏi lại.
©STE.NT
- Không… À, ý em là có… – Tường Vi hết lắc rồi lại gật, loạn lên một hồi – Thảo nào mà em thấy anh không đeo nhẫn cưới. Ngón tay đeo nhẫn cũng không có vệt hằn.
- Cũng tinh tế ghê nhỉ?
- Tinh tế bình thường thôi – Tường Vi lại nhìn thẳng ra biển để anh không nhận ra niềm vui nho nhỏ xuất hiện trong mắt cô.
Cô vui vì biết người đàn ông này chưa hề kết hôn sao?
Tường Vi lắc đầu, cố dẹp tan những mơ mộng hão huyền vừa xuất hiện trong đầu mình.
Đại ngả người nằm dài xuống bãi cát, hai tay gối lên đầu, đưa mắt nhìn bầu trời đen kịt bên trên. Ánh sáng từ ngọn hải đăng phía xa lấp lóe giữa biển đêm mênh mông.
Tường Vi quay đầu nhìn anh, trong ánh sáng mờ mờ của đèn điện từ xa hắt lại, cô thấy trong mắt Đại có chút suy tư. Phía biển đêm, gió lạnh thốc vào khiến cô hơi run rẩy. Bỗng Đại đã cởi chiếc áo vest bên ngoài ra, khoác lên vai cô. Rồi anh lại nằm dài ra bãi cát. Anh hỏi cô những chuyện liên quan đến tuổi thơ. Hỏi cô về những chặng đường cô đã đi qua. Hỏi cô về công việc viết lách. Đổi lại, Đại cũng kể cho cô nghe những kỷ niệm nghịch ngợm thời còn đi học khiến cô phá lên cười. Sương buông xuống càng lúc càng nhiều.
Đại lại đột nhiên hỏi:
- Nhóc đi hoài thế này, bạn trai không có ý kiến gì sao?
Tường Vi lắc đầu không đáp, cô chợt buồn bã hơn.
- Sao vậy? – Đại thảng thốt.
Cô quay lại nhìn anh, cười gượng, cũng không biết có nên trải lòng với người đàn ông xa lạ này hay không.
Rồi cô kéo cánh tay anh ra, sau đó ngả người, nằm gối lên cánh tay đó của anh. Đại vẫn gối đầu bằng một tay, cười hỏi:
- Sao nhắc tới bạn trai mà buồn vậy?
- Em chia tay bạn trai rồi.
- Lâu chưa?
- Lần em từ Hà Nội quay về Sài Gòn. Có lẽ là tại em vô tâm với người ta, cũng lại quá đa tình.
- Lý do có vẻ hợp lý – Đại nhận xét.
- Sau khi chia tay thì em lại quay lại đây, bắt đầu hành trình khám phá miền Bắc. Cũng nhờ đó mà chuyện tình cảm nguôi ngoai dần.
- Đa tình muôn đời là một cái tội. Anh cũng là người đa tình lắm. Phụ nữ đi qua cuộc đời anh vốn anh không thể đếm hết được, cũng chẳng thể nhớ hết. Anh có một trái tim quá nhiều ngăn. Mỗi một người đi qua cuộc đời anh, lại chiếm giữ một ngăn trong đó. Cũng có thể đó là lý do mẹ của Như Ý kiên quyết không tới với anh. Anh hiểu nên không muốn đi tìm. Anh sợ anh sẽ làm khổ cô ấy vì sự đa tình của mình.
- Cái đa tình của người đàn ông và của phụ nữ khác nhau. Người phụ nữ chỉ cần ngoại tình trong tư tưởng cũng đủ nguy hiểm rồi – Tường Vi thở dài.
- Cái này cũng tùy người nữa. Bạn gái trước đây của anh, người mà anh yêu thật lòng, vốn không chỉ ngoại tình trong tư tưởng. Nhưng anh yêu cô ấy nên vẫn bỏ qua cho mọi lỗi lầm ấy, chỉ là sau cùng cô ấy vẫn rời bỏ anh.
- Vì anh là người đa tình à? – Tường Vi tò mò hỏi.
- Vì nhiều chuyện. Có thể là do khi đó hai đứa còn quá trẻ. Cũng có thể là cô ấy tìm được một tương lai tốt hơn ở một người khác. Cũng có thể là do anh quá mải mê với công việc nên không chăm lo được cho cô ấy đầy đủ… Sau đó anh mới đắm mình trong những mối quan hệ chẳng đi tới đâu. Không cô gái nào giữ nổi chân anh quá lâu. Khi anh cảm thấy họ thú vị, anh theo đuổi họ, và họ ngả vào vòng tay anh. Nhưng rồi anh cũng rất nhanh chán, cuộc chơi cũng kết thúc theo. Nhiều người mắng anh là khốn nạn, là sở khanh. Họ thừa biết anh có nguyên tắc của anh, và người nào phạm phải nguyên tắc đó thì phải ra khỏi cuộc chơi.
- Nguyên tắc gì vậy?
- Không tình yêu – Đại lạnh lùng nói ba chữ – Anh có thể chiều chuộng họ, có thể lên giường với họ, đối xử đúng mực với họ như một người bạn trai. Nhưng nếu họ yêu anh, anh sẽ rời bỏ họ.
- Như thế là không tốt – Tường Vi lắc đầu.
- Trò chơi nào cũng có nguyên tắc cả.
- Nếu cứ chạy theo nguyên tắc đó, anh sẽ chẳng bao giờ tìm được một tình yêu thực sự.
- Cả đời này, anh có Như Ý là đủ rồi.
- Con gái anh rồi sẽ lớn, rồi sẽ đi lấy chồng, nó không thể ở bên anh cả đời được.
- Bỏ qua đi, chuyện đó là chuyện của mấy chục năm về sau rồi – Đại cười lắc đầu.
- Vậ