Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
y nếu con gái anh nói nó cần một người mẹ thì sao? – Tường Vi thắc mắc.
Đại quay sang nhìn Tường Vi, không hiểu sao lúc đó trong đầu anh lại xuất hiện hình ảnh của một cô gái quê mùa cần mẫn và rất dịu dàng. Tường Vi cũng quay sang nhìn anh, thấy anh không nói gì, cô nhổm dậy:
- Trời lạnh hơn rồi, mình về thôi.
- Ừ… – Đại cũng ngồi dậy, chìa tay ra cho Tường Vi đề nghị – Để anh đưa em về.
***
Linh ngắm nhìn Như Ý đã ngủ say sau một ngày bận rộn chơi đùa, cô vén những sợi tóc tơ của con bé sang một bên. Cuối cùng, cô vươn tay tắt điện.
Cô cúi xuống, vò đầu Tuyết và cười với nó. Con chó vẫy đuôi tít lên, có vẻ rất thích được cô vuốt ve như thế. Ngoài Đại và hai đứa trẻ con trong nhà ra thì chỉ có Linh mới có thể ôm ấp, vuốt ve con chó này thân thiết như thể chính cô là chủ nhân của nó vậy.
Khi Linh vừa bước ra ngoài thì Minh cũng ôm mũ bảo hiểm về tới. Thấy cô, anh không nói gì mà đi thẳng về phòng mình. Nhưng vừa chạm tay vào cửa, nghĩ thế nào anh lại nhìn theo cô gọi:
- Khoan đã.
Linh dừng bước, quay lại nhìn anh, yên lặng chờ đợi.
- Nấu cho tôi bát mì.
Ăn bát mì nóng hổi, Minh thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Linh. Cô vẫn tỉ mẩn lau bệ bếp, dường như không hề biết mệt với công việc có vẻ nhàm chán này. Nhìn dáng vẻ cần mẫn và chăm chú của cô, Minh muốn cất lời cũng không được, anh có cảm giác mình sẽ làm phiền cô.
Khi Linh lau xong bệ bếp thì thấy Minh đang ngồi khoanh tay nhìn mình, bát mì trước mặt đã hết từ bao giờ. Cô ngạc nhiên hỏi:
- Anh muốn ăn nữa sao?
- Không. Chỉ muốn nhìn cô làm việc một chút thôi. Cô có vẻ yêu thích công việc này? Nó có gì hay ho sao?
Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện anh và hỏi:
- Anh đọc Kitchen của Banana chưa?
- Kitchen à? Con gà? Quả chuối? – Minh ngây ngô hỏi lại.
- Không… – Linh bật cười – Kitchen chứ không phải Chicken. Kitchen có nghĩa là bếp mà. Đó là một tác phẩm văn học. Còn Banana Yoshimoto là tác giả của cuốn sách ấy.
- Cô hỏi sai người rồi, tôi không phải là người có hứng thú đọc sách, cũng rất dở môn tiếng Anh. Cái đó phải hỏi anh trai tôi – Minh lắc đầu.
- Đó là một cuốn sách rất hay, với một phong cách viết rất rung động. Nữ nhân vật chính trong truyện đó có một tình yêu đặc biệt với căn bếp. Cô ấy bỏ ra hầu hết thời gian của mình trong căn bếp, thậm chí phải ngủ ở bếp cô ấy mới có cảm giác an toàn…
- Cô cũng thế à? – Minh chống tay lên cằm.
- Từ nhỏ, bố đã dạy em, căn bếp chính là nơi giữ lửa cho hạnh phúc gia đình. Bếp phải sạch sẽ, gọn gàng thì ngôi nhà mới có cảm giác êm ấm. Ở quê, nhà chỉ có bếp đun rơm rạ, rồi bếp củi, bếp lò, nhưng mẹ em vẫn luôn giữ bếp rất ngăn nắp. Thói quen này của mẹ ảnh hưởng nhiều tới hai chị em em.
- Cô có thể trở thành một người vợ hoàn hảo trong việc giữ lửa cho hạnh phúc gia đình mình. Nhưng đàn ông họ cũng tham lam lắm.
- Trên đời này có việc gì vẹn tròn được đâu, nên bằng lòng với những gì mình có và phải trân trọng nó.
Minh nhìn cô rất chăm chú, sau đó anh đột ngột nói:
- Tôi không tin cô chỉ là một cô gái nhà quê, lần đầu lên thành phố, đi làm người giúp việc…
Linh giật mình, hơi bối rối khi nhìn vào đôi mắt thản nhiên của anh.
Những điều Minh nói không phải là không có lý. Trong khi Đại suốt ngày bận rộn với công việc ở nhà hàng, chỉ tiếp xúc một chút vào buổi tối hoặc sáng sớm. Lâm cũng không mấy khi về nhà, mỗi lần về đều rất vội vàng. Ông bà Phương thì luôn mải lo lắng cho con, cho cháu. Chỉ có Minh là người có thời gian quan sát Linh nhiều nhất, nên anh mới có thể đưa ra những cảm nhận như thế. Từ phong cách làm việc và sinh hoạt hàng ngày của Linh, anh có thể thấy cô không hề đơn giản là một cô gái từ nhỏ sống ở nông thôn, lên thành phố làm người giúp việc. Không phải cô thiếu sự thật thà, chân chất của con gái nông thôn, mà là càng ngày anh càng cảm thấy cách nói năng, cách đi lại, cách chăm sóc người khác của cô đều là của một cô gái có hiểu biết và từng trải.
- Tôi không biết phía sau gương mặt này của cô là một người như thế nào, cũng không quan tâm trước đây cô làm gì, chỉ cần biết cô tới nhà tôi không phải vì ác ý là được rồi – Cuối cùng Minh kết luận.
- Em có thể là ai được chứ? – Linh cười gượng.
- Cái cách cô nhìn anh trai tôi ngay từ lần đầu tiên gặp, tôi đã thấy có gì đó không ổn. Cô vào nhà tôi vì anh ấy sao?
Linh không đáp, chỉ lắc đầu.
- Vậy vì Như Ý, đúng chứ?
Lần này thì Linh giật mình, không lắc đầu nữa mà chỉ nhìn chăm chăm vào Minh, Minh khẽ cười:
- Vậy là đúng. Cô tới trước, rồi sắp xếp cho con bé vào sau. Cô là người thân của con bé sao? Cô biết mẹ đẻ của nó? Hay… cô chính là mẹ đẻ của nó?
Linh run rẩy cả người, không nói được câu nào. Một lát sau, lấy lại được sự tự nhiên rồi, cô mới đáp:
- Anh không cần đoán mò đâu.
- Không phải đoán mò. Nếu không phải lần trước tôi tình cờ thấy ảnh của Như Ý dưới gối của cô thì tôi đã không nghĩ gì. Mỗi lần để ý, tôi thấy cô đối xử với Như Ý không đơn giản chỉ là một người giúp việc, một bảo mẫu. Thậm chí khi nó ốm, cô còn lo lắng cho nó hơn cả bố m