Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.

cũng đang ở trong một ngăn trái tim đã khép lại của cô. Dù khi xa anh, cô tức giận và đau đớn, nhưng rồi mọi thứ cũng đã được xoa dịu. Cô không trách anh, cũng không nghi ngờ tình cảm của anh, nhưng cũng không cố níu giữ đoạn tình cảm càng lúc càng phai nhạt đó. Dù Cường có tốt tới đâu thì anh cũng sẽ không thể giúp cô trả thù và lấy lại những gì đã mất, kể cả khi anh làm được điều đó, cô cũng không muốn anh phải vì mình mà đánh đổi nhiều như thế. Trong tình yêu, anh vẫn chỉ như một đứa trẻ, mù quáng và khờ khạo, sẵn sàng nổi điên và đánh đổi mọi thứ để cứu vãn nó. Điều này hoàn toàn khác với Đại. Đại tỉnh táo trong tình cảm, không bao giờ để nó chiếm hữu hay lấn át mình, và càng không bao giờ để nó chi phối bản thân.
Hai người đàn ông ở hai thái cực hoàn toàn khác nhau, như Mặt Trời với Mặt Trăng. Đại như Mặt Trời nồng cháy, mãnh liệt và rực rỡ. Cường như Mặt Trăng dịu nhẹ, bảng lảng mà nhu hòa. Một thứ ánh sáng chói lòa, khiến người ta phải điên lên vì nóng bỏng; thứ ánh sáng còn lại thì bàng bạc, mượt mà, khiến người có cảm giác muốn ôm lấy mà vuốt ve.
Bản thân Linh lúc này giống như Trái Đất. Trái Đất mãi quay quanh Mặt Trời. Còn Mặt Trăng thì không ngừng xoay quanh, ấp ôm Trái Đất.
Ái tình chẳng khác gì vòng xoay của tạo hóa, bất biến, trường tồn.






Ẩm Thực Đạo Quán
Linh biết cuối cùng cô vẫn sẽ phải quay lại Hà Nội. Cô cũng như bao người, chẳng ở cả đời mà vẫn si mê như phải lòng thành phố ấy tự bao giờ. Cô yêu cái bụi bặm nhếch nhác của Hà Nội lúc chiều tà nơi những con thuyền chìm nổi trên một góc sông Hồng. Cô yêu cái thanh khiết, tinh tươm của Hà Nội lúc sớm mai nơi những giọt sương lăn dài trên mép lá. Cô yêu cả những phần đẹp nhất và những phần méo mó, những góc cạnh tiêu điều nhất của thành phố này.
Nếu sóng gió không tới với gia đình cô, có lẽ cô cũng sẽ là một thiếu nữ Hà Nội, chẳng cần phải lo cuộc sống tương lai xa vời. Nếu cô được sống trong tuổi thơ của một cô bé luôn xúng xính áo quần, không phải sợ rằng nếu nhà hết tiền sẽ không được đi học… Nếu như thế, có lẽ bây giờ cô cũng chẳng trải qua những cảm xúc này. Và có lẽ, nếu cứ bình yên như thế, cô sẽ chẳng yêu thành phố này nhiều đến vậy.
Từ sau khi về nước, chuẩn bị cho việc vào làm trong nhà ông bà Phương một cách hợp pháp để chăm lo cho đứa cháu mới chào đời, lo lắng bị người ta tìm thấy, Linh đã không liên hệ với bất kỳ một người bạn chung nào của cô và chị Lệ. Họ hầu hết cũng là đầu bếp, có người thành công, có người không, nhưng họ đều là những người tốt bụng đã giúp đỡ chị em cô rất nhiều.
Họ không nhìn Linh như một thiên tài giống cách người khác vẫn nhìn cô. Cô cũng chỉ như cô em gái của họ, cô em gái không bao giờ ngần ngại che dấu đam mê của mình trước họ. Cô luôn bất chấp những thử thách, tự mình tìm tòi, tự mình thử sức, tự mình rung động trước những món ăn mới, để rồi từ đó, cô càng tiến xa hơn, xa hơn bất kỳ ai ở Ẩm Thực Đạo Quán – một câu lạc bộ dành cho những người đam mê nấu ăn, đam mê nghiên cứu ẩm thực mà cô và chị Lệ đều là thành viên trong đó.
Những bài học làm người ấy chính là những gì quý báu nhất mà Linh nhận được từ vị sư phụ đáng kính của mình.
Lúc Linh còn đang ngẩn ngơ đứng nhìn thì một bóng người đã xuất hiện trước dãy nhà đầu tiên, vốn là nơi tiếp khách của Đạo Quán. Người đàn ông giản dị trong bộ quần áo vải màu trắng xám, mái tóc điểm bạc, gương mặt già nua đi thêm mấy chục tuổi so với lần cuối cùng cô gặp ông cách đây hơn bốn năm.
- Con chào thầy.
Thấy ông xuất hiện ở trước thềm, vẻ mặt cô hơi hồng lên, vội vàng tiến lại lễ phép chào.
- Cuối cùng cũng chịu xuất hiện. Con thật cứng đầu, Linh ạ! – Với nụ cười hiền lành, người đàn ông bước xuống thêm một bước, tiến lại gần hơn như muốn nhìn cô học trò nhỏ rõ thêm.
- Thầy khỏe không ạ?
- Còn tốt… – Ông Cương gật đầu, vốn định vươn tay ra xoa đầu cô nhưng lại chợt nhận ra cô đã không còn là con bé gầy nhỏ năm xưa nữa nên hai tay lại bắt chéo sau lưng.
- Nơi này thay đổi nhiều quá so với khi con còn ở đây.
Có vài học viên tíu tít đi ra từ dãy nhà học nghệ phía sau, thấy ông Cương thì vội vàng chào, ánh mắt ai cũng đều toát ra sự sùng kính. Trong mắt họ, ông chính là một huyền thoại sống, là đỉnh cao mà họ muốn vươn tới.
Ông Cương khẽ gật đầu chào lại rồi vươn tay vẫy vẫy ra hiệu cho Linh:
- Đi, ra Vấn Tâm Đình uống trà với thầy.
Trước ánh mắt hiếu kỳ và đầy tò mò của đám học viên, Linh lặng lẽ bước theo sau ông Cương, về phía nơi mà cô từng yêu thích nhất: Vấn Tâm Đình.
Mỗi cách đặt tên của ông Cương đều rất sâu sắc.
Nếu nấu ăn là học Đạo thì uống trà chính là để Vấn Tâm.
Tâm cũng như trà, có trong, có đục…
Vấn Tâm Đình là một đình nhỏ giữa hồ. Đình được xây theo hình lục lăng, mái đình cong lên như một đoá sen đã nở bung cánh. Mái đình này không hoàn toàn lộ thiên mà được che bằng năm chiếc mành trúc đã được vén lên so le nhau khiến cho nắng xuân ấm áp tràn vào trong đình.
Giữa đình có một bộ bàn ghế bằng đá xanh


XtGem Forum catalog