Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1219 lượt.

ly cà phê nghi ngút khói, và cô luôn tự hỏi, người đàn ông này tại sao lại cô độc đến thế? Vẻ cô độc đó khiến cho cô muốn chạy tới ôm ấp anh, xoa dịu trái tim anh, hòa tan anh vào mình. Đằng sau đôi mắt biết cười, đằng sau nụ cười quyến rũ khiến người ta phải điên cuồng đó là cả một vùng trời bí ẩn, chỉ là anh đã quá khéo léo để người ta không nhìn thấy mà thôi.
Nếu không thường xuyên ở gần anh, thường xuyên nhìn trộm anh, có lẽ cô cũng chẳng nhận ra được điều đó.
Tuyết chính là bằng chứng hùng hồn nhất để khẳng định bản chất con người Đại. Không gì nhạy cảm, cương trực và thẳng thắn bằng cách một con chó đối đãi với chủ nhân của mình, nhất là khi Tuyết còn mang giống nòi của loài chó vốn chỉ trung thành với một người chủ duy nhất. Nếu Đại là một người đàn ông hời hợt về mặt tình cảm, có lẽ Tuyết sẽ chẳng bao giờ thừa nhận anh.
Một đêm miên man trong suy nghĩ, đến gần sáng Linh mới mỏi mệt thiếp đi. Đến khi cô tỉnh lại thì đã tám giờ sáng, Minh đã rời đi rồi. Thím Mơ nói anh trở về, thấy cô còn ngủ say nên không gọi dậy, chỉ để lại một lá thư ngắn và cứ thế chào chú thím rồi ra đi.
“Anh về Hà Nội đây. Hy vọng sẽ sớm được gặp lại em. Dù thế nào đi chăng nữa, hãy luôn tươi cười nhé. Trong lòng anh, em mãi là một đóa hoa rạng ngời nhất. Yên tâm, chuyện về Như Ý và chị Nhật Lệ anh sẽ giữ kín. Tạm biệt em, người anh yêu thương nhất”.
Linh thẫn thờ cả người khi đọc lá thư mà Minh để lại. Cô tự trách bản thân đã quá vô tâm với anh, đến nỗi anh đi mà cũng không chào anh một tiếng. Minh đã lặn lội về đây, đã chạy trốn nguyên một ngày, chỉ để được gặp cô, vậy mà cô lại mất ngủ cả đêm chỉ vì nghĩ tới một người đàn ông khác, một người mà cô không bao giờ chạm tới được.
Đến gần trưa, sau khi đã đấu tranh tư tưởng cả trăm vạn lần, cuối cùng cô mới dũng cảm lấy điện thoại ra và bấm gọi đi một số điện thoại mà cô đã thuộc làu trong đầu từ lâu. Đó là số điện thoại của người đàn ông mà mỗi ngày cô đều gọi, lấy cớ bà Nguyệt bảo, chỉ để hỏi anh có ăn cơm tối ở nhà không, tối nay anh muốn ăn gì?
- A lô… – Đáp lại cô là giọng nói đầy mỏi mệt.
Tiếng đáp thờ ơ và lạnh nhạt khiến cho tim Linh nảy lên một nhịp.
- Ai vậy? – Đại lại hỏi tiếp.
- Em Linh đây anh – Cô hít vào một hơi thật sâu.
- Linh? – Đại ngạc nhiên, và như nhớ ra, anh lại nói tiếp – À, ừ, chào em. Thế nào, ăn Tết vui chứ?
- Vâng. Anh Minh đã về tới nhà chưa anh?
- Minh? Nó đi tìm em sao? – Đại giật mình hỏi.
- Vâng, sáng nay anh ấy đã quay về Hà Nội rồi, anh ấy nói sẽ ra đầu thú – Linh nói và sau đó kể lại chuyện Minh về đây tìm cô từ hôm qua.
- Vậy là em cũng biết chuyện rồi à?
- Vâng.
- Được rồi, không cần lo lắng. Anh đã giải quyết ổn thỏa rồi. Hy vọng đây là bài học xương máu để nó nhớ, cả đời này không tái phạm nữa – Đại nghiêm khắc nói – Nhưng sao nó về đấy mà em không báo cho anh sớm?
- Trước khi đi anh ấy mói nói cho em chuyện này – Linh ấp úng.
- Ra vậy.
- Anh ấy liệu có bị nặng không anh?
- Nếu thẳng thắn ra thì sẽ vài năm chứ không ít. Nhưng anh và bố anh đã thu xếp ổn thỏa rồi.
- Nghĩa là sao anh? – Linh ngạc nhiên hỏi lại.
- Chuyện này cũng rắc rối, không nên nói ra thì hơn. Nó thuộc về một mặt khác của xã hội thôi mà.
- À, em hiểu rồi. Chắc anh ấy cũng sắp về tới nhà rồi đấy ạ!
- Ừ, dù sao cũng cảm ơn em đã báo cho anh.
- Em sợ hai bác và anh lo lắng.
- Mẹ anh phát ốm vì nó.
- Bác gái không sao chứ ạ?
- Ừ, chắc sẽ nhanh khỏe lại thôi. Còn em thế nào, dạo này khỏe không?
- Em khỏe. Bé Như Ý ngoan chứ anh?
- Ừ. Mấy hôm nay bà nội ốm, cô giúp việc cuối tuần mới lên nên con bé quấy khóc suốt. Chị gái anh thì đưa cu Tin về bên ông bà nội rồi.
- Ôi… – Linh vừa nói tới đây thì chợt nghe vang lên trong điện thoại có tiếng khóc của trẻ con.
- Không sao đâu em. Thế nhé! Nếu lên Hà Nội thì gọi cho anh.
Linh chưa kịp đáp lại thì đầu máy bên kia đã tắt rồi. Cô thở dài một tiếng khi nghĩ tới đứa cháu bé bỏng của mình. Không biết Đại sẽ chăm sóc nó như thế nào trong khi anh chẳng có chút kinh nghiệm nào cả? Có lẽ anh đang chật vật lắm? Đột nhiên Linh lại có ý nghĩ muốn quay lại ngôi nhà tường rêu xanh xám ấy để làm một cô gái giúp việc quê mùa, để được hàng ngày chăm bẵm đứa cháu thân yêu, và mỗi ngày cũng được nhìn thấy hình bóng quen thuộc của người đàn ông cô thầm thương nhớ ấy.
Nhưng cô biết điều đó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực. Giữa hai người không chỉ là một khoảng cách vô bờ bến do hai chữ anh rể – em vợ tạo ra, mà còn là một người đàn ông khác. Cường – người đàn ông cũng biết yêu điên dại, không ngần ngại ghen tuông và sẵn sàng đạp đổ mọi chướng ngại để giữ lấy cô, dù là người bạn thân nhất của mình. Có lẽ, cô sẽ phải dần dần giúp Cường hiểu ra, đoạn tình yêu đẹp của hai người đã chấm dứt rồi. Cô không hối hận vì từng yêu anh, nhưng cô cũng không hối hận khi rời xa anh, và lúc này càng không hối hận vì đã quên anh để yêu một người đàn ông khác.
Dù sao, trái tim sinh ra vốn chỉ để đập vì người khác mà thôi!
Dù Cường có tốt với cô tới đâu, thì anh