Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2447 lượt.

hư Ý thì em buông tay với mọi thứ. Em không muốn cầm lấy cây xẻng nấu ăn nữa, không muốn động vào xoong nồi, gia vị nữa. Em không như thầy Cương, thầy quy ẩn với giới đầu bếp, còn em chỉ là chạy trốn. Trước đây em chạy theo nghề này chỉ vì muốn học theo bố, muốn kiếm tiền để mua lại nhà, muốn đạt được thật nhiều danh hiệu nổi tiếng, muốn trở thành người nấu ăn đứng trên đỉnh cao, em chưa từng thực sự nghiêm túc với nghề này. Nhưng bây giờ thì khác, em biết dù em có như thế nào đi chăng nữa, thì em vẫn là một đầu bếp, và nếu em không thể nấu được những món ăn làm người ta vừa lòng thì em cũng chỉ là một kẻ thất bại. Em quyết định sẽ đi tới cùng. Học ít học nhiều cũng không quan trọng, quan trọng là em có được người ta thừa nhận hay không mà thôi.
- Anh đoán nhé! Có phải mẹ của Cường rất phản đối chuyện của hai người đúng không? Và cái câu, học ít, học nhiều mà em vừa nói, chắc là dành cho bà ấy rồi? – Đại nhìn cô hỏi.
- Em không để tâm mấy chuyện đó. Cũng còn chưa chắc chuyện của bọn em sẽ đi được tới đâu.
- Vậy lý do khiến em quay lại với nó là gì?
Linh quay nhìn ra hồ như lảng tránh.
- Nếu khó quá thì để anh hỏi câu khác nhé! Em không nghĩ là anh nghiêm túc với em sao?
Linh lặng im một hồi lâu, đến khi Đại hết kiên nhẫn, định hỏi thêm câu nữa thì lại nghe cô nói, giọng cô nhẹ như gió thoảng:
- Em nghĩ thế này tốt hơn.
Đại quay ra nhìn chằm chằm vào những con sóng đen lấp lánh gợn trên mặt hồ, mãi sau mới lại nói được thêm một câu:
- Anh cũng yêu thành phố này, không chỉ vì nó là nơi anh sinh ra và lớn lên. Cũng như thế, anh không biết tại sao anh lại muốn có một mối quan hệ nghiêm túc với em. Anh sẽ không bao giờ ngừng yêu Hà Nội, cũng như sẽ không bao giờ ngừng nhìn theo em. Nhưng có lẽ… muộn rồi…
Linh không biết từ “muộn rồi” mà anh cố ý ngắt giữa kia là muốn nói “chuyện của hai người đã quá muộn để thay đổi” hay là “muộn rồi nên cả hai nên ra về”. Đôi mắt anh như nước lạnh khiến lòng cô nao nao.
Cuộc rượt đuổi tình cảm này liệu đến bao giờ mới kết thúc?



Đối thủ mới


Trong một căn phòng rộng, đèn sáng mờ mờ. Ở giữa có kê một bộ bàn ghế đắt tiền nhìn thẳng lên một sân khấu. Trên chiếc ghế bành rộng có hai người ngồi. Một cô gái mặc bộ xường xám màu đỏ với những đường cong mê người, bờ môi chín mọng và ánh mắt đong đưa gợi tình đang ngồi một bên mép ghế. Bàn tay trắng nõn của ả vuốt nhẹ trên một mái đầu xanh đang dựa vào ghế. Đôi mắt của ả lim dim, cả người uốn éo theo từng cái trượt tay của người đàn ông từ lưng, vòng quanh eo và nâng dần lên phía ngực. Nhưng bàn tay của người đàn ông vẫn như trêu đùa, chỉ lặp đi lặp lại những hành động như khiêu khích đó một cách máy móc, chậm rãi, từ tốn, vẻ mặt thản nhiên, dường như không hề thích thú với sự hưởng thụ vương giả này. Đôi mắt vẫn dán chặt vào hai cô gái đang múa ở bên trên. Mỗi lần một chiếc quần hay áo được buông lơi khỏi những cơ thể ấy, người đàn ông lại nhếch miệng cười. Cũng không biết hắn cười cái trò khêu gợi rẻ tiền đó, hay cười khi nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người khác qua một máy nghe trộm đầy tinh vi.
Người đàn ông trạc ba mươi tuổi, gương mặt điển trai, đôi mắt sắc lạnh như dao. Mái tóc để dài, xõa xuống trán, che đi một bên mắt đáng sợ như mắt chim ưng. Sống mũi cao, làn da trắng như thiếu nữ, hàm răng sáng bóng. Thoạt nhìn, hắn giống như một gã công tử hư hỏng, sống trong nhung lụa và được nuông chiều quá mức. Không ai biết, đằng sau đôi mắt đáng sợ ấy là cả một cuộc sống đau khổ như thế nào.
- Vậy ra đây là cô gái mà thằng em anh đang theo đuổi – Hắn lại một lần nữa xoa nhẹ bờ eo mảnh khảnh của cô gái, nói như thì thầm – Vua Đầu Bếp trẻ nhất của giải Master Chef. Quán quân của Siêu Đầu Bếp Mỹ. Á quân của giải Đầu Bếp Toàn Cầu. Chậc, cũng không tệ.
- Anh có hứng thú với con nhỏ? – Cô gái hứ một tiếng kiêu kỳ rồi hỏi.
- Ừ, tất nhiên. Đây là người đàn bà của em trai anh cơ mà, anh rất có hứng thú với những gì là của nó – Hắn lại cười, nói nửa đùa nửa thật, dường như hắn rất thích nhìn phụ nữ ghen tuông.
- Tất nhiên rồi. Nhưng việc chiếm lấy toàn bộ tập đoàn Hoàn Mỹ không dễ đâu. Bà Phượng hiện còn nắm giữ tới mười phần trăm cổ phần, nếu như không có được số cổ phần đó thì anh khó lòng nắm được tập đoàn trong tay lắm. Mà bà Phượng thì đời nào chịu nhượng cho anh chứ?
- Ai cũng có yếu điểm cả. Yếu điểm của thằng Cường là con nhỏ người yêu nó. Còn yếu điểm của mẹ cả anh chính là thằng con quý báu ấy. Anh không tin không làm bà ta nhả ra số cổ phần đó được – Gã đàn ông bình thản nhìn về sân khấu phía trước, dường như những gì cô gái đề cập tới không làm hắn bận tâm một chút nào.
Hắn đã phải nhẫn nhịn quá lâu rồi. Hắn thậm chí phải chịu cúi đầu như một con chó cho mẹ con họ tha hồ chà đạp, tha hồ sỉ nhục, cũng vì một ngày hắn có thể ngẩng đầu lên được.
Hắn – Vũ Tuấn Phong – sẽ đòi lại tất cả những gì vốn đáng thuộc về mình!



Phá sản!


Linh nghe tin Đại phá sản cũng là chu