Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

lưng, nhờ em chuyển cho bạn chị, ngày mười sáu tháng Mười hai là sinh nhật anh ấy, đây là quà sinh nhật của chị. Chị cho em số điện thoại, em về gọi điện cho anh ấy đến lấy nhé. Nếu em thấy không tiện thì để chị gửi qua bưu điện cũng được.
Carol nói:
- Chị Thu, có gì mà không tiện, để em mang giúp về. bây giờ chị gửi bưu điện sẽ không kịp sinh nhật anh ấy. – Carol cất những thứ Tĩnh Thu gửi, rất hiếu kì số điện thoại và tên người bạn của Tĩnh Thu, hình như là bạn trai, tên là Lộ Vĩ.
Carol nghi ngờ hỏi:
- Em gọi điện cho anh ấy có tiện không? Sợ vợ anh ấy hiểu nhầm.
- Không sao, anh ấy chưa có vợ, ly hôn lâu lắm rồi.
Đợi Tĩnh Thu ra về, Carol cảm thấy hình như có chuyện gì đó, giống như bảo cô tham gia vào một vụ buôn ma túy. Thấy cái gói nhỏ để ngỏ, cô tò mò mở ra xem, trong đó đúng là có ba thứ. Cô nhớ hình như đã nghe ai nói rằng, con gái tặng người tình, tốt nhất là ba thứ, đó là dao cạo râu, bật lửa và dây lưng. Cô không biết nói như vậy là dựa vào đâu, nhưng rõ ràng đã được Tĩnh Thu tiếp nhận và vận dụng vào thức tế.
Tĩnh Thu có người yêu ở trong nước hay sao? Jason bị lừa dối rồi! Tĩnh Thu tuy đẹp, nhưng trông lớn tuổi hơn Jason, bây giờ lại có bí mật này, đúng là Jason không thể như thế được. Carol không biết có nên nói chuyện này cho Jason biết hay không, cô rất muốn nói, có thể anh biết sẽ không còn yêu vợ nữa. Nhưng cảm thấy làm như vậy rất nhỏ nhen. Carol phục Tĩnh Thu to gan, dám nhờ cô mang những thứ này về, chẳng nhẽ không sợ cô mách với Jason sao? Hay là anh đã biết rồi? Như vậy có thể giải thích tại sao trong anh thỉnh thoảng như có tâm tư gì.
Carol do dự rất lâu, Tĩnh Thu đưa cô ra sân bay, cô cảm thấy ngượng nếu tố giác chuyện này với Jason, không phải là lấy oán báo ơn hay sao? Nhưng không nói ra mà cứ giấu Jason, lại cảm thấy có lỗi với anh.Cuối cùng Carol quyết định chưa nói vội, là vì có thể anh đã biết, nhưng do có nhiều nguyên nhân không thể ly hôn với vợ, nếu bây giờ nói với anh, coi như nói “Em biết anh bị cắm sừng”. Chuyện xấu trong nhà đem phô bày ở ngoài, anh ấy sẽ thế nào? Nếu anh chưa biết, mình nói với anh chẳng hóa ra làm anh đau khổ? Cứ giấu không cho anh biết, không biết coi như không tồn tại.
Hôm đưa Carol ra sân bay, Siêu cầm lái, Tĩnh Thu ngồi bên cạnh, chỉ đường cho anh đến đâu thì rẽ, đến đâu thì thoát khỏi đường cao tốc, đến sân bay rất thuận lợi. Cho xe vào bãi đỗ xong Siêu mới lau mồ hôi, ngượng ngùng mới nói trên lưng cũng đẫm mồ hôi.
Tĩnh Thu ngồi chờ trong xe, để Siêu đưa Carol vào. Carol biết Tĩnh Thu muốn để Siêu có cơ hội đi riêng với mình, nhưng cảm thấy làm như thế rất trẻ con, liệu có tác dụng gì? Đưa Carol ra sân bay lẽ nào Carol sẽ yêu anh ta?
Vào nhà ga sân bay, Carol nhớ cảnh hôm mới đến, Jason đón cô ngay trên băng chuyền trả hành lý. Carol nhớ anh đứng kia, mỉm cười nói “Tôi là Jason!” Đó là những lời dịu dàng đẹp đẽ mà Carol được nghe trong đời.
Nhưng lúc này anh ở đâu, đang họp cuộc họp của anh. Bên cô là Siêu, tất cả đều thay đổi, sân bay không còn đẹp, đưa đón không còn vui, cuộc sống thay đổi đến nao lòng, chỉ có vậy thôi.
Về đến Trung Quốc, Carol gọi điện cho Lộ Vĩ, báo cho anh biết địa chỉ của mình để anh đến lấy quà. Có thể Lộ Vĩ đã được Tĩnh Thu thông báo từ trước qua điện thoại hoặc qua email, cho nên chỉ hôm sau là anh đến lấy.
Lộ Vĩ tầm tuổi Tĩnh Thu, rất có phong độ, thời trẻ nhất định rất đẹp trai. Nhưng so với Jason thì kém xa, hoặc nói là hai loại hình khác nhau. Lộ Vĩ đẹp trai theo kiểu học giả, còn Jason thì sao? Khó nói quá! Dù sao thì Jason hợp với yêu cầu đẹp trai của con gái thời nay, cũng cao hơn Lộ Vĩ. Lộ Vĩ cao chừng một mét bảy mươi lăm, Jason cao một mét bảy mươi tám, hơn nữa Lộ Vĩ gầy, chứng tỏ anh không khỏe cho lắm.
Carol không hiểu tại sao Tĩnh Thu lại không yêu một người vừa đẹp trai vừa trẻ như Jason mà lại vượt rào yêu một người ở tận chân trời xa xôi này? Có thể cỏ nhà không bằng cỏ hoang chăng? Hay là cỏ gần không ngon bằng cỏ xa?
Lộ Vĩ không hỏi han nhiểu về Tĩnh Thu, nhưng có thể thấy tình cảm triều mến hiện lên khuôn mặt anh khi cô nói đến Tĩnh Thu và Sara. Anh cười dịu dàng đắm say làm Carol bất giác kể nhiều hơn về Tĩnh Thu và Sara để con người si tình này càng thêm say đắm.
Thật ra cũng không có gì nhiều để nói, Carol hỏi:
- Đã bao lâu anh và chị Thu chưa gặp nhau?
- Ồ, cũng gần chục năm rồi. – Chừng như anh bừng tỉnh từ trong suy tư, nói như mộng ảo. – Chúng tôi chia tay nhau từ thế kỉ trước, đến nay đã một thế kỉ không gặp nhau rồi đấy.
Carol cảm thấy Lộ Vĩ phải là một nhà thơ vì suy nghĩ của anh, cái nhìn của anh thậm chí cách nói năng của anh rất giống một nhà thơ, nhưng anh nói anh là một nhà kinh tế, hiện đang làm việc cho một công ty.
Carol có phần ngạc nhiên, một người đàn ông trung niên, làm việc cho một công ty lại có thể sống độc thân mười năm trời, thật khó tin. Sức mạnh nào khiến anh si tình với người yêu anh như thế? Nhất là người yêu anh đang sống bên một người chồng? Carol không thể hiểu nổi, chỉ có thể nói đấy là tình yêu.
Cho


XtGem Forum catalog