Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1457 lượt.
sinh?
Carol suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không sao hiểu nổi. Đại học C có ai hiểu mình đến thế không nhỉ? Chẳng nhẽ là Tiền Ba? Tiền Ba cũng chỉ biết là mình sẽ chuyển trường, vì cậu ta là bạn học cũ, đã có lần cô nói với cậu ta, nhưng là cậu ta nêu ra trước. Cậu ta bảo cũng đã từng chuẩn bị chuyển trường, nhưng bỏ lỡ một năm, trường kia xóa tên cậu ta rồi. Cậu ta khuyên Carol nên sớm chuyển, đừng để như cậu ta.
Còn chuyện mẹ nuôi mình, không biết ai đã nói với Jason, Tiền Ba cũng không biết chuyện ấy, có thể là Siêu, vì có lần cô nói với Siêu bố chết vì ung thư. Còn chuyện visa, chỉ là do anh phỏng đoán chăng?
Nằm trên giường, Carol nghĩ về chuyện chuyển trường, chuyển sang bên đó sẽ không gặp được Jason, cảm thấy rất buồn. Ở đây, tuy quan hệ với anh không đi đến đâu, nhưng ít nhất có thể thường xuyên được gặp anh. Nếu sang trường D, có nghĩa là cuộc đời này sẽ không gặp được anh, một đời, thật dễ sợ, hay là thôi không chuyển nữa?
Rồi cô nghĩ đến Giáng sinh, hình như anh nhấn mạnh phải về Canada, hơn nữa cả ba người cùng về, phải chăng anh đã nhìn thấu tâm tư mình, muốn trái tim mình tan nát đi? Cô có phần bực mình, nghĩ bụng, ai them quan tâm anh có về Canada hay không? Anh về thì liên quan gì đến tôi? Đừng coi tôi như một cọng hành.
Một lúc sau Carol lại nghĩ, thôi đi, cứ mua vé máy bay về nước nghĩ Giáng sinh, Jason không ở đây, Giáng sinh buồn lắm. Nếu như anh ở lại đây, mình sẽ mời cả nhà anh ấy đến ăn cơm, coi như đáp lại tấm thịnh tình của anh, vì anh ra sân bay đón mình, để anh ấy biết mình tài giỏi tháo vát, không những học giỏi còn biết làm cơm. Nếu mình mời được cả nhà anh ấy ăn cơm, biết đâu vợ anh ấy mời lại mình một bữa, chúng ta mời đi mời lại như vậy sẽ còn được gặp nhau nhiều lần. Cho dù Giáng sinh anh không ở đây, mình ở lại cũng vô vị, cứ mua vé về nước cho xong. Có thể về nước chơi một thời gian sẽ quên được anh.
Carol đặt vé máy bay về nước. còn mười ngày nữa thì bay, cô tìm người có thể đưa cô ra sân bay. Cô mong người đó là Jason, có thể đó là một trong những lí do chính để cô về nước. cô nghĩ, nếu đề nghị anh giúp, anh sẽ không từ chối, vì anh là Lôi Phong sống. Mình mời anh vào uống cà phê, anh từ chối, Lôi Phong sống luôn luôn từ chối mọi sự lợi dụng, không bao giờ dính tham nhũng. Nhưng nhờ anh đưa ra sân bay, anh không tiện từ chối, lẽ nào Lôi Phong sống lại không giúp đỡ người khác những lúc gặp khó khăn?
Siêu đã mua xe, Jason dạy anh lái xe vài lần rồi đưa anh đi thi lấy bằng. Nhưng Siêu chỉ mới lái loanh quanh trong phố, chưa ra sân bay vì sợ, Siêu bảo nếu có ai biết lái ngồi bên cạnh, Siêu sẽ lái ra sân bay.
Siêu nói, bạn gọi điện cho Jason, xem anh ấy có chịu ngồi bên tôi, nếu anh ấy đồng ý thì tôi sẽ đưa bạn ra sân bay. Chỉ cần đi một lần, lần sau tôi sẽ tự đi một mình, nếu phải đưa đón bạn tôi sẽ chịu trách nhiệm.
Carol nghe vậy, thoạt đầu nghĩ siêu như trẻ con, đi sân bay mà cũng không dám nói gì là đàn ông. Thôi đi, thôi đi, anh không cần học lái ra sân bay, cứ để tôi nhờ anh Jason. Cô gọi điện cho Jason, hỏi có thể đưa đi được không. Jason hỏi thời gian, rồi xin lỗi:
- Ồ, đúng mấy hôm anh bận họp ở CA, không thể đưa cô đi được. nhưng anh nghĩ, cô Thu có thể đưa cô đi, có thể mấy hôm đó cô ấy đã thi xong. Lát nữa anh nói với cô Thu, chắc không có vấn đề gì đâu.
Carol nghe Jason không thể đưa đi thì rất buồn, cảm thấy như anh cố tình né tránh mình. Anh ấy bảo vợ đưa đi, Carol như muốn khóc, như vậy nói làm gì? Anh không đưa tôi đi chẳng nhẽ chưa đủ khiến tôi đau lòng sao? Lại còn bảo vợ đưa đi, như muốn để tôi biết anh là người có vợ rồi à? Định khoe vợ chứ gì?
Carol cảm ơn anh:
- Thôi anh ạ, để em nhờ anh Siêu. – Cô cố gắng thật bình tĩnh.
- Cậu ấy mới mua xe. – Jason tỏ ra không yên tâm. – Cũng chưa đi sân bay lần nào, tốt nhất đừng nhờ cậu ấy, ra sân bay phải chuyển mấy đoạn cao tốc, cậu ấy chưa thuộc đường, nếu đi nhầm đường sẽ bị trễ giờ máy bay. Cậu ấy chưa chạy xe trên đường cao tốc bao giờ, lại càng nguy hiểm. Cô biết đấy, ở đây thì lấy bằng dễ lắm, chỉ chạy mấy vòng trong bãi tập, rồi ra đường cao tốc trong nội hạt chạy thử, coi như xong, trên thực tế có mấy người có bằng rồi vẫn không dám chạy ra sân bay. Cô Thu thường xuyên ra sân bay đón đưa người, quen đường, lái cũng tốt, để cô ấy đưa cô đi.
Carol biết anh nói đúng, nhưng cô không muốn Tĩnh Thu đưa cô đi, cảm thấy bối rối khi phải ngồi cùng xe với Tĩnh Thu. Về sau Tĩnh Thu gọi điện đến, đúng là Tĩnh Thu có tài ăn nói, cuối cùng cũng thuyết phục được Carol. Tĩnh Thu bảo có thể nhờ Siêu đưa đi, như vậy để anh ta biết đường, Siêu cầm lái, còn Tĩnh Thu chỉ đường, Siêu đồng ý ngay, khuyên Carol nên như thế, Carol không còn cách nào khác đành chấp nhận.
Sau đấy, Tĩnh Thu đến nhờ Carol đem quà về cho bạn ở trong nước. Tĩnh Thu gửi một gói nhỏ và một máy ảnh nhỏ, nói:
- Cái máy ảnh này em có thể để trong túi sách của mình, hải quan hỏi thì nói máy này đang dùng, nghe nói thứ này không bị thuế. Gói nhỏ này là cái bàn cạo râu chạy bằng điện, một cái bật lửa và một sợi dây