XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.

dù là nguyên nhân khách quan hay chủ quan cũng không thể giải thích nổi, chỉ có thể dùng tình yêu để giải thích, nếu tình yêu cũng không thể giải thích nổi, vậy chỉ có thể là điên khùng. Trên thực tế, tình yêu và điên khùng có gì khác nhau? Khi trong cuộc cho là tình yêu thì người ngoài cuộc lại bảo đó là điên khùng.
Lộ Vĩ nhờ Carol chuyển cho Tĩnh Thu một cuốn sách, sách về kinh tế học của anh mới được xuất bản. Anh cười cười, nói với Carol:
- Chắc chắn chị Thu không thích đọc những loại sách này đâu, có điều trước đây đã hứa bất kì cuốn sách nào có in tên tôi đều sẽ biếu chị ấy một cuốn.
Khi anh nói “ trước đây đã hứa”, bất ngờ Carol nhớ đến câu anh nói “ một thế kỉ không gặp nhau” khiến cô cảm giác đó là một tình yêu với lời nguyện ước trung trinh dù trải qua trăm năm biển cạn đá mòn.
Lộ Vĩ nhất định không ở lại ăn cơm, ngược lại anh mời Carol và mẹ cô đi ăn tiệm, cuối cùng không thể từ chối thịnh tình của anh, ba người cùng đi ăn. Lúc về, trước mặt Carol, mẹ hết lời khen Lộ Vĩ chín chắn, là con người có khí chất. Carol quyết định gửi email cho Jason, thông báo để anh biết sự việc vì cô cảm thấy Lộ Vĩ và Tĩnh Thu thật lòng yêu nhau. Cô tin rằng nếu Jason biết chuyện, cô sẽ tự động rút lui, để hai người đến với nhau. Cả ba người kia cho cô ấn tượng rất chân thành vì người khác, có thể hiện tại Jason chưa biết, mà Tĩnh Thu không ,muốn làm tổn thương anh mới tạo nên mối tình tay ba như thế này.
Carol suy nghĩ thật kĩ, cảm thấy mình không vì mưu đồ cá nhân, tuyệt đối không phải vì Jason và Tĩnh Thu tan rã để mình có cơ hội chen chân, cho nên không tự hổ thẹn với lương tâm.
Jason nhận được email của Carol liền hồi âm, anh nói cảm ơn cô đã quan tâm, chuyện của hai người anh đã biết cô bé ngốc nghếch ạ, cô đừng quan tâm đến những chuyện vặt ấy, hãy tranh thủ cùng mẹ đi chơi và có một mùa Giáng sinh vui vẻ.
Carol cảm thấy không còn gì để nói, anh quá trung thực, trung thực là biệt danh của vô dụng. Carol bực mình nghĩ, anh là người bị cắm sừng mà không sợ, vậy tôi đây sợ gì chứ?






Carol biết kì nghỉ giáng sinh này thật vô vị, vì trong nước lúc này chưa được nghỉ, bạn bè đều đang đi làm, ai đến chơi với cô? Nhưng cô nghĩ, không đến nỗi, chỉ vì chưa dứt Jason khỏi lòng mình, cho nên cảm thấy không còn ý nghĩa gì. Ngày nào Carol cũng nhớ đến Jason, đúng là trái tim đã theo anh mất rồi. Cô sống không phải vì cuộc sống của mình, mà là cuộc sống của Jason. Cô tìm trên mạng con đường từ đại học C đến Toronto, vì Tĩnh Thu nói gia đình họ ở Toronto, cũng nói họ chạy xe về, chỉ một ngày, khỏi cần nghỉ lại dọc đường. Chạy xe còn rẻ hơn mua vé máy bay, hơn nữa chạy xe về, trong thời gian nghỉ ở Toronto còn có xe đi chơi.
Hôm cả gia đình Jason lên đường, Carol hết ngày lại đêm, hết đêm lại ngày, từ bảy giờ sang cô tìm đường đi trên mạng và luôn theo dõi tình hình thời tiết, phát hiện dọc đường chỗ nào cũng có tuyết, cô lo lắng cho anh. Tuyết rơi nhiều như vậy, xe chạy sao nổi? Liệu có nguy hiểm không? Cho đến sáng sớm hôm sau, trên mạng không có tin tai nạn giao thông liên hoàn, cô đoán họ đã an toàn về nhà, mới rời mạng đi ngủ, cảm giác còn mệt hơn mấy người kia phải chạy xe suốt một ngày.
Carol tưởng tượng Jason về nhà ở Canada, nhưng không thể hình dung cụ thể được gì, chỉ có thể hình dung Toronto tuyết rơi trắng xóa, trên cây thông Noel treo rất nhiều đồ trang trí, ông già Noel mặc trang phục đỏ có viền bong trắng, đeo chiếc túi to đầy những quà đến tặng các em nhỏ.
Cô nghĩ, bữa tiệc ở nhà Jason chắc hẳn phải rất to và vui vẻ, cô muốn được dự bữa tiệc đó, ngồi bên cạnh Jason, anh sẽ ân cần tiếp thức ăn và đồ uống cho cô, trong đêm bình an anh sẽ dịu dàng ôm cô và hai người hòa chung làm một, lặng lẽ chờ giây phút đầu năm đến. Nghĩ đến đây cô vô cùng ngưỡng mộ Tĩnh Thu.
Cô cũng nghĩ đến Lộ Vĩ, có thể anh cũng như mình, rất ngưỡng mộ Jason, vì Jason được ngồi bên Tĩnh Thu, cùng dự tiệc giáng sinh, chờ đón năm mới. Cô không biết tại sao nữ thần số phận lại không sắp xếp lại ngôi thứ, để cho Tĩnh Thu đến với Lộ Vĩ, và mình thì đến với Jason, như vậy có phải đẹp hơn không? Cô đoán ba phần tư người sẽ không có ý kiến gì, có điều Jason có thích hay không thôi.
- Các cậu không còn trẻ nữa, chạy ra nước ngoài học, kiếm được tấm bằng, đứa nào cũng ngấp nghé ba mươi. Con gái tuổi ba mươi, lại có học vị tiến sĩ, ai lấy các cậu? Hả? Các cậu nói xem nào, ai lấy các cậu?
Ba tiến sĩ tương lai nhìn nhau, không thể trả lời nổi. cô nào cũng lấm lét như kẻ cắp.
Thẩm Nhạn phân tích thị trường hôn nhân:
- Nam tiến sĩ ấy à? Chỉ tìm vợ thấp hơn thạc sĩ thôi. Nghe nói tiến sĩ ở nước ngoài cũng phải đi làm thuê, không có một động vật nào cao cấp hơn tiến sĩ, thử hỏi họ có dám yêu một nữ tiến sĩ không? Các cậu có thấy khó khăn của thị trường hôn nhân hiện tại, nhất là đám nữ tiến sĩ các cậu và đám con trai vừa xấu vừa nghèo không? Người ta chọn đi chọn lại cuối cùng chừa lại hai loại này. Cứ coi đám đàn ông vừa xấu vừa nghèo thích nữ