Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.
hận mình vừa gặp đã rung động vì anh rồi, cho nên thường xuyên nói chuyện với mẹ, khiến mẹ hiểu nhầm, mong anh đừng lấy làm lạ.
Email gửi đi rồi cô lại thấy có những câu những chữ chưa hay, rất muốn viết lại. Nhưng thư đã gửi, không thể nào lấy lại nổi, đành mặt dày mày dạn chờ hồi âm của anh.
Jason nhanh chóng trả lời thư của Carol, bảo cô không nên trách mẹ, vì mẹ muốn tốt cho cô. Nhưng điều mẹ nói cũng nhắc nhở anh, để sau này anh phải chú ý. Vì chuyện này cô có xích mích gì với mẹ không? Nếu có thì hãy mau dàn hòa với mẹ.
- Được lắm, xem ra còn trẻ, khó mà tin đã có con học trung học.
- Đây là ảnh anh ấy đang khiêu vũ, bình thường trông già hơn.
Mẹ thở dài, nói:
- Anh ấy tốt bụng với mọi người, lại đẹp trai, theo như con nói cũng có tài, chả trách gì con thích. Quan hệ của anh ấy với vợ con thế nào?
Carol cười gượng, nói:
- Mẹ hỏi như thế là ý làm sao? Nếu quan hệ của anh ấy với vợ không tốt, mẹ đồng ý cho con nhúng tay vào đấy à? Mẹ yên tâm, con thấy vết xe đổ của mẹ, con không quấy rầy những người đã có vợ. Cuối cùng được gì chứ? Bị người khác nhúng tay can thiệp, khiến mẹ cô đơn. Cho dù phải trả giá như thế nào con cũng sẽ gạt anh ấy ra khỏi lòng mình, cho dù phải lấy một người con không ưng con cũng không có gì phải luyến tiếc.
Mẹ tỏ ra lo lắng:
- Đấy chỉ là những lời bực tức của con, lấy một người con không yêu liệu con có thể gạt anh ấy ra khỏi lòng được không? Như vậy chì làm cho sự việc thêm rối, nút thắt đang không gỡ nổi lại thắt thêm một nút khác. Con hãy tập trung học cho tốt, sau này tìm được việc làm tốt. Một người con gái không thể tự lập về kinh tế sẽ không bao giờ có được tình yêu chân chính. Đừng vì một chút say mê hiện tại để rồi vứt bỏ cả tương lai, tiền đồ. Sang bên ấy con liên hệ lại với trường D, xem có thể chuyển được không. Chuyển trường cũng là cách giúp con quên anh ấy.
Carol đồng ý với mẹ, nhưng cô biết mình chưa xin gia hạn nhập học đại học D, khẳng định hết hạn từ lâu.
Cô biết Jason sẽ không ra sân bay đón nữa, vì anh phải “đặc biệt chú ý đến điểm này”. Cũng may, Siêu khoe có thể một mình lái xe ra sân bay, trong thời gian nghỉ vừa rồi anh đã ra sân bay mấy lần, đã hoàn toàn thuộc đường.
Suốt thời gian nghỉ Siêu thường xuyên liên lạc email với cô, bắt đầu từ hôm đưa cô ra sân bay, ít nhất mỗi ngày gửi cho cô một mail. Email có lúc ngắn, có lúc dài, không có gì đặc biệt, chỉ báo cho cô biết những việc anh làm trong ngày, hoặc copy gì đó ở trên mạng gửi cho cô. Cô cũng trả lời chỉ vài câu đơn giản, nhưng lúc buồn chán hoặc tâm trạng không vui, cô viết mail rất dài gửi cho Siêu, nói những chuyện linh tinh, những câu kỳ quái, Siêu thường nói đùa, chọc tức cô.
Mỗi lần mở hòm thư, cô mong có thư của Jason, nhưng phần lớn là thư của Siêu. Chỉ một đôi lần cô gửi email cho Jason, anh mới trả lời. Thư trả lời của anh rất kịp thời, nhưng đều là trả lời cho xong chuyện. Cô cũng không tiện viết tiếp cho anh, nhưng mong có một ngày bỗng nhận được thư của Jason, bảo anh rất nhớ, tuy cô biết đấy là chuyện nghìn lẻ một đêm. Nhưng mỗi lần mở hòm thư vẫn không kiềm được nổi niềm hy vọng.
Về đến đại học Carol, việc đầu tiên là gọi điện thoại đến nhà Jason, mời Tĩnh Thu đến lấy quà. Nhưng vừa có tiếng chuông điện thoại là Jason cầm máy ngay. Nghe thấy tiếng Jason, Carol bỗng bối rối, không biết có nên nói cho anh biết Lộ Vĩ gửi quà cho Tĩnh Thu, vậy là cô ấp úng:
- Chị Thu không có nhà hở anh? Vậy lát nữa em gọi lại. – Nói xong, cô đặt máy xuống ngay.
Carol suy nghĩ, mình bối rối rồi cúp máy như thế liệu có làm anh nghi ngờ không? Tuy anh rất thoải mái nói biết chuyện Tĩnh Thu và Lộ Vĩ, nhưng đấy chẳng phải là lời nói cứng của mấy anh chàng có vợ ngoại tình hay sao? Nếu lần này cô đem đến những bằng chứng xác thực quan hệ giữa Lộ Vĩ và Tĩnh Thu, không biết hai người sẽ mâu thuẫn xích mích đến mức nào. Không biết Jason nổi cơn giận dữ sẽ như thế nào, có thể lạnh lùng bảo Tĩnh Thu cút đi. Nhưng cô không muốn làm kẻ độc ác báo tin độc ác, việc của hai người ấy cứ để họ tự dàn xếp.
Đến mười giờ đêm, Carol nghĩ giờ này Tĩnh Thu đã về, cô thử gọi điện, lại vẫn Jason cầm máy. Lần này không chờ cô lên tiếng, anh nói trước:
- Carol, có phải cô chuyện quà cho chị Thu không? Anh đến lấy có gì bất tiện không? Nếu không tiện, anh sẽ bảo chị Thu đến lấy.
Carol cố trấn tĩnh:
- Không không, em chỉ muốn gọi điện đến cảm ơn chị hôm trước đã đưa em ra sân bay thôi.
- Thế thì để anh chuyển lời cảm ơn của cô, về nước nghỉ Giáng sinh có vui không?
- Rất vui, còn anh thế nào?
- Anh cũng vậy. Mẹ cô có khỏe không?
- Mẹ em khỏe – Carol suy nghĩ rồi nói – Lẽ ra mẹ em gọi điện để xin lỗi anh, nhưng em đọc mail cho mẹ nghe, bảo anh không giận đâu, mẹ em khen anh là người thấu tình đạt lý, biết suy nghĩ, lo lắng cho người khác.
Jason nói đùa:
- Ôi, còn cao hơn cái mũ cô đội cho anh – Anh nói tiếp – Chỉ cần cô và mẹ không mâu thuẫn là tốt rồi. Chuyện chuyển sang trường D của cô đã xong chưa?
- Ờ… đang làm.
- Khẩn trương lên, đừng để mẹ th