Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.
ngoại trông thấy cháu, trước đây ngoại đã nhiều lần đứng ngoài vườn trẻ để nhìn cháu, nhưng lần gặp mặt này hai bà cháu mới nói chuyện với nhau.
Câu đầu tiên của ngoại là:
- Cũng may, Thành Thành không phải là trai, nếu không, không biết lại làm hại bao nhiêu con gái nữa.
Carol không đồng ý với câu nói của ngoại:
- Con gái thì thế nào? Con gái cũng có thể gây tai họa cho con trai chứ ạ?
Ngoại rất thích cái tính thẳng thắn của cô cháu, bà cười:
- Cháu ạ, cháu không hiểu đấy thôi, trai yêu gái dù yêu đến thế nào đi nữa, nếu phát hiện không được gì, anh ta sẽ đi với người khác, cho dù không yêu, rồi quên dần người con gái mà anh ta đã yêu. Nhưng con gái thì khác, con gái yêu một người con trai, coi như việc lớn cả một đời, trái tim cô ta coi như trao cả cho anh ta. Cô gái hoặc lấy được anh ta, bị anh ta nghiền nát, hoặc không lấy được anh ta, cũng vẫn bị anh ta nghiền nát. Cháu thấy mẹ cháu, bà ngoại của cháu đấy, chẳng thế là gì? Có những người con gái cuộc đời gặp gió lặng sóng yên, đó là cô ta không gặp phải khắc tinh, cô ta cũng không gặp phải mối tình như si mê điên dại, khó mà nói là may mắn hay bất hạnh.
- Ngoại có bị ông ngoại nghiền nát không? – Carol hiếu kỳ, hỏi.
Ngoại cười, không trả lời, một lúc sau mới nói:
- Còn xem cháu hiểu thế nào là nghiền nát.
Carol rất phục ngoại, tuy tuổi đã cao, lại ốm đau nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, trái tim không già lão, hai bà cháu nói chuyện với nhau rất hợp.
Ba thế hệ trong một nhà, nói những chuyện phụ nữ thích nói, lòng Carol chỉ xoay quanh một ý nghĩ, xem ra đàn bà con gái trong nhà này thiếu tính miễn dịch với người đẹp trai, hơn nữa, vì người đẹp trai mà bất chấp tất cả. Ngoại bất chấp tất cả, không tính toán suy nghĩ, trở thành câu chuyện cách mạng. Mẹ bất chấp tất cả, viết nên câu chuyện người thứ ba chịu nhục nhã của thời đại ấy. Không biết mình bất chấp tất cả sẽ viết nên câu chuyện gì đây?
Ngoại là tiểu thư con nhà địa chủ yêu một người làm thuê, coi như thách thức quan niệm môn đệ giai cấp. Mẹ là khuê nữ yêu một người đàn ông đã có vợ có con, coi như thách thức quan niệm hôn nhân gia đình. Mình yêu Jason sẽ thách thức cái gì? Số phận không cho mình lặp lại câu chuyện của mẹ, một lần nữa thách thức quan niệm hôn nhân gia đình ư?
Carol ngẫm nghĩ số phận ba đời phụ nữ, trong đầu bỗng hiện lên ý nghĩ li kỳ, phải chăng Jason là anh em cùng cha khác mẹ với mình? Lẽ nào số phận thách thức mình với người thân? Như vậy không thể gọi được là thách thức ư? Cô vội vàng gạt bỏ ý nghĩ ấy, lúc cô sống với ông ấy, hai người con trai song sinh của ông mới được mấy tuổi, chỉ hơn cô vài tuổi, nhưng nếu Jason bốn mươi, như vậy là hơn cô những mười lăm tuổi. Nếu anh nhiều tuổi hơn nữa thì càng không phải.
Tất nhiên, vẫn còn có khả năng, đó là ông ấy trước khi có hai người con song sinh còn có con trai khác nữa, như vậy rất có thể Jason là anh của Carol. Nghĩ thế, cô chợt rùng mình, bây giờ rất nhiều người yêu đương ngoài hôn nhân, một đêm tình, gái bao, sau này càng có nhiều người là anh em, chị em cùng cha khác mẹ. Những người đó yêu nhau, lấy nhau, sẽ hoặc ít hoặc nhiều rơi vào vòng loạn luân nguy hiểm.
Cô bực mình nghĩ, đàn ông mới là tai họa, ít nhất cũng là người luôn mang theo tai họa sẵn sàng gieo rắc khắp nơi, có thể cùng lúc làm cho nhiều phụ nữ có mang, trong khi phụ nữ hoàn toàn không có khả năng làm như vậy. Đề nghị những người đàn ông trăng hoa ấy phải dùng bao cao su, hoặc phải ghi rõ ngày nào tháng nào năm nào, ngủ với người con gái nào ở đâu, con cái họ tên là gì, mặt mũi ra sao. Như vậy thế hệ sau của người ấy phải đem theo cuốn sổ ghi chép đó, những lúc kết bạn với một người khác phái đem ra đối chiếu mình có phải là anh em, chị em cùng cha khác mẹ với họ hay không.
Từ nhà ngoại về, mẹ nói với Carol, ngoại cho mẹ ít tiền, sau này cô chuyển sang trường D mẹ không phải đi vay. Số tiền ngoại cho đủ cho cô học ở đại học D một năm, tin rằng năm thứ hai cô sẽ được học bổng. Nếu không được sẽ xin thêm ngoại.
Carol không dám nói mình vẫn chưa tính đến chuyện chuyển sang đại học D, chỉ ậm ừ trả lời mẹ. Nhưng mẹ thoáng thấy vấn đề, hỏi cô:
- Sang học kỳ sau con chuyển sang đại học D chứ?
- Con không muốn chuyện – Cô biết không giấu nổi mẹ, sang học kỳ sau mẹ sẽ biết cô có chuyển trường hay không.
- Tại sao? - Mẹ nhiếu mày, ngạc nhiên hỏi. – Tại sao không chuyển?
- Con sợ mẹ không đủ tiền.
Mẹ chuyển từ giọng ôn hòa sang gay gắt:
- Con không phải lo chuyện tiền nong mà chỉ cần học thật tốt. Con không đi học cho một mình con, con còn học cho mẹ, cả đời mẹ phải mang tiếng xấu là sinh viên công nông binh, không sao tẩy sạch, cho nên mẹ kỳ vọng con học thật nhiều, có thể học được bao nhiêu thì cứ học, có thể học được trường nào tốt thì cứ học, học để làm rạng rỡ mẹ. Tại sao con không tranh thủ?
- Ấy là con sợ mẹ phải vất vả vì chuyện học của con. – Carol phản bác.
Mẹ nói thẳng:
- Đấy không phải là lý do chính đáng. Trước khi con ra nước ngoài cũng biết một mình mẹ nuôi con, nhưng lúc bây giờ con k