Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1476 lượt.
iên quyết xin vào trường D, mẹ có thể nói, chắc chắn rằng con vì cái nhà anh Giang Thành kia.
Carol trố mắt há miệng, không ngờ khứu giác của mẹ thính đến như vậy, cách một đại dương mà vẫn thính hơn người ở ngay bên cạnh.
- Ai bảo vì anh ấy? Con có nói với mẹ thế không? – Carol vặn lại.
- Còn chờ con nói nữa ư? Lần nào con gọi điện về cũng nhắc đến Jason, ngay hôm đầu đã bị anh ta mê hoặc rồi. Mỗi lần con nói đến anh ấy đều rất say sưa. Con còn hỏi thăm chuyện của mẹ với bố, con cứ nghĩ mẹ không hiểu hay sao? Chuyện của mẹ với bố không như thế, bố với mẹ thật sự có tình cảm với nhau.
Carol bực mình:
- Tại sao mẹ biết con không có tình cảm thật sự?
Mẹ không trả lời nổi, chỉ bực mình nói:
- Cái anh Giang Thành ấy cũng rất âm hiểm, mẹ gọi điện thoại cho anh ta, anh ta đồng ý với mẹ, nhưng đằng sau lưng lại làm chuyện khác, chỉ trách mẹ quá tin anh ta. Đến giờ anh ta cũng không buông tha con à?
Carol cảm thấy máu dồn lên mặt, hai tai ù đặc:
- Cái gì? Mẹ gọi điện cho anh ấy à? Mẹ nói những gì? Mẹ lấy số điện thoại của anh ấy ở đâu?
- Số điện thoại của con ghi đánh rơi ở nhà. Mẹ chỉ khuyên anh ấy hãy là người cha người chồng tốt, đừng để tâm đến những cô gái chưa chồng.
Carol chỉ thẳng vào mẹ, hồi lâu không nói nên lời, mãi một lúc sau mới nói:
- Anh ấy không làm gì, chỉ là một Lôi Phong sống, anh ấy ra sân bay đón con, mà cũng nhân thể đi đón người khác, anh ấy rất hay giúp đỡ người khác, chẳng lẽ như thế là sai trái à? Mẹ bảo với anh ấy như thế khác nào nói con có tình ý gì với anh ấy?
NĂM MỚI, HỌC KỲ MỚI, với Carol quả là buồn chán cộng với lại vô vị, không còn giờ của Jason, cuối tuần đi mua thức ăn cũng do Siêu lái xe đưa đi, Hội Sinh viên cũng không tổ chức dạ hội, những sự kiện học kỳ trước làm cô tung tăng vui vẻ nay cũng không còn.
Trong cuộc sống vật chất của cô không còn Jason, không được thấy anh, không được nghe anh nói, hình như anh biến khỏi thế giới tinh thần của cô. Lúc này nằm trên giường nhớ lại học kỳ trước, kể từ lúc Jason đón cô ở sân bay, mỗi một cảnh tượng, mỗi một chi tiết đều được hiện đi hiện lại nhiều lần. Anh nói những gì, anh nói thế nào, nói xong rồi cười ra sao, mỗi một chi tiết nhỏ nhất đều in sâu trong lòng cô. Carol nghĩ, nếu mình ghi lại những tình cảm, tâm trạng này lên mặt giấy, sợ rằng như đọc ngược thuộc lòng một cuốn từ điển. Carol thường nghĩ, có thể số phận đã dùng cách này để cho chúng ta hiểu thêm con người gần gũi nhất. Ví dụ như mẹ, mình đã từng xem thường “mối tình” của mẹ, cảm thấy mẹ yêu ông ấy là sai lầm ngu xuẩn nhất trong đời, mình đã từng tự hào cho rằng sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm ấy, nhưng số phận để mình gặp Jason, vậy là mình bắt đầu lặp lại sai lầm của mẹ, rồi từ đó có thể hiểu mẹ hơn. Phải nói rằng, không những hiểu, nói chính xác hơn đó là “nhận thức” hoặc “cảm nhận”. Hiểu là chỉ đại não tham dự, nhưng nhận thức, cảm nhận là cả trái tim cùng tham dự.
Lúc này Carol dễ dàng cảm nhận năm xưa mẹ đã yêu say đắm ông ấy như thế nào, nhất định mẹ cũng như mình lúc này, biết rõ không đi đến đâu nhưng vẫn như con thiêu thân lao vào vòng tay anh. Thậm chí Carol khâm phục vận may của mẹ mình, vì ông ấy không buộc mình vào thắt lưng người vợ trước, mắt nhìn thẳng. Còn anh thì nhìn nghiêng, động lòng thông cảm với mẹ, tuy kiềm chế nhưng cuối cùng lại không giữ nổi mình, giống như con thiêu thân co lại, từng đôi thiêu cháy trong ngọn lửa tình yêu.
Carol nghĩ, bài học đầu tiên mà mẹ nói là không đúng. Mẹ nói: “Một người đàn ông đã có vợ, cho dù anh ta có tốt, có tài giỏi đến mấy cũng đừng nhìn anh ta lâu. Yêu một người đã có vợ là nỗi khổ không sao lấp đầy.” Nhưng mẹ đã nhìn nhiều nên có được ông ấy, điều đó rất giống với những câu chuyện muôn thưở về yêu người đàn ông có vợ.
Trong những câu chuyện như vậy, thường là một cô gái trẻ chưa chồng yêu một người đàn ông đã có vợ, người đàn ông kia tham lam tấm thân trong trắng của cô gái, có quan hệ bất chính với cô gái. Cô gái toàn tâm toàn ý yêu người đàn ông đó, nhưng ông ta vì nhiều lẽ không muốn bỏ vợ, cuối cùng cô gái kia đành làm vợ hai hoặc tan nát cõi lòng buộc phải xa ông ta.
Chỉ vì nguyên nhân ấy thôi ư? Cô thấy không cần thiết phải chiếm cái máy ở vị trí ấy. Từ ngày sang Mỹ, về cơ bản cô vẫn dùng tiếng Anh, bình thường nói chuyện với bạn bè người Trung Quốc đều dùng tiếng Trung Quốc, nhưng lên lớp, thảo luận, viết luận văn, làm bài tập đều dùng tiếng Anh. Lúc ở phòng máy tính, nếu trong phòng có sinh viên không phải người Trung Quốc, cho dù có nói chuyện với người Trung Quốc cũng dùng tiếng Anh, nếu không sẽ có người bảo bạn kỳ thị thiểu số, vì sinh viên ở đây phần lớn là người Trung Quốc.
Máy tính trong phòng mọi người dùng chung, hầu hết không có phần mềm chữ Hán, sinh viên không được tự cài đặt, cho nên cô quen dùng tiếng Anh ở phòng máy. Lúc này thấy Khiết Tâm xem tiếng Trung Quốc trên máy tính, cảm thấy lạ, hỏi cô ta xem gì, tại sao ngày nào cũng cố giành cái máy ấy.
Khiết T