Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.

trước cô cho hai cái áo phông, bảo sẽ cho cô thứ gì, nhưng không biết cô thích gì, cho đến nay vẫn chưa cho lại, anh hỏi cô thích gì để anh mua.
Chọn một lúc thấy không có gì đáng mua, không thấy thứ gì cần thiết, nếu không cũng mua để lấy thưởng. Cuối cùng Sally mua một chiếc xe đạp, bảo hơi lớn, nhưng vài năm nữa Đa Đa có thể đi. Siêu mua cái máy hút bụi, bảo cái máy hút bụi đang dùng là của chủ nhà, mai kia bọn họ chuyển đi nơi khác sẽ dùng đến. Carol mua một bộ dao, cô thích dùng những thứ sáng loáng, dùng hay không không quan trọng, chủ yếu để nhìn, nhìn hoa cả mắt, hoa cả lòng, hoa đến độ cô không cần biết thứ đó có giá trị thực dụng hay không. Không biết bộ dao có thực dụng hay không, nhưng chuôi giao, lưỡi dao làm rất đẹp, xem ra cô thích lắm. Nhưng hơi đắt, những bốn mươi đôla.
Jason thấy cô thích, cầm lên tay không nỡ buông xuống, anh tranh trả tiền, nói:
- Xem ra cô rất thích, mua nhé. Nếu bà nội anh ở đây, bà sẽ không cho anh tặng dao cho cô, bảo không cát lợi. Cô dùng phải cần thận đừng để anh phải ân hận suốt đời.
Carol nói:
- Anh yên tâm, em đâu nỡ dùng những con dao này. Em sẽ để bày trong tủ kính.
Ba người rút thưởng, rút mấy lần, nhưng chẳng được gì, mọi người nghi ngờ những số này không có trong hòm phiếu thưởng, nhưng chẳng ai có bẳng chứng, nên chỉ biết đoán mò. Mọi người tự an ủi, không trúng không sao, dù sao thì những thứ này sớm muộn gì cũng phải mua.
Mọi người lại đi ăn bánh pizza. Trong tiệm bánh, Carol lấy bộ dao ra ngắm. Mỗi con dao đều dùng bìa cứng bọc lại, cô lấy từng con ra, đoán xem dùng vào việc gì: con dao này dùng để thái rau, dao có lưỡi cưa có thể để cắt bánh mì, có dao gọt trái cây, thái thịt hun khói, vân vân. Nhưng có một con dao nhỏ hai bên lưỡi cũng sắc, mũi dao nhọn, không ai biết dùng để làm gì.
Siêu nói đùa:
- Có thể giết người.
- Dao nhỏ thế này thì giết được ai? Có thể giết chết người không? – Carol nói.
- Sao không? – Siêu tỏ ra lão luyện. – Nếu cắt đúng động mạch cổ tay, bảo đảm sẽ chết.
- Động mạch cổ tay ở chỗ nào? Ai cắt đúng được vào chỗ ấy? – Carol cười. – Để tự tử thì đúng hơn. – Cô nói rồi ướm thử vào cổ tay.
Đang ướm thử thì Jason kêu lên:
- Carol!
Cô dừng tay, nhìn anh, thấy mặt anh tái xanh, ánh mắt không biết là sợ hãi hay giận dữ, sững sờ nhìn cô, làm cô ngơ ngác, không biết mình đã làm gì anh.
Jason ngồi phía bên này, bỗng đưa tay với qua bàn, nắm lấy cổ tay Carol, giật lấy con dao.
Chưa bao giờ Carol thấy anh như thế, cổ tay bị anh nắm đau, cô tức giận đến chảy cả nước mắt.Mấy người đều ngơ ngác, nhìn nhau. Sally đến bên Jason, lấy con dao trong tay anh, khẽ nói:
- Anh làm gì thế? Làm cho Carol sợ đấy, cô ấy chỉ đùa thôi mà…
Jason bình tĩnh nói:
- Đùa gì không đùa, đùa chuyện này? Nhỡ tay thì sao? Để tôi đi trả bộ dao này cho cửa hàng.
Siêu nói:
- Không trả lại được, rút số dự thưởng rồi ai cho trả lại?
Sally cho con dao vào vỏ giấy, đưa cho Carol, nói:
- Không trả lại được, không ai cho trả lại đâu, giữ lấy dùng thôi. Dù sao thì vẫn phải dùng đến dao. – Như dỗ trẻ con, Sally nói với mọi người. – Thôi thôi, đồ mua rồi, bữa trưa ăn rồi, về thôi. – Chị vỗ vai Jason. – Yên tâm, tất cả đều là người lớn, không có chuyện gì đâu.
Carol bị Jason làm cho sợ hãi, không còn tâm trạng nào để lái xe, cô nói với anh:
- Anh lái đi, bây giờ em lái thế nào cũng xảy ra tai nạn.
Jason không nói gì, anh lái xe, đi một đoạn rất xa không nói chuyện. Carol cũng không dám gợi chuyện, thỉnh thoảng lại liếc nhìn trộm anh, cảm thấy anh im lặng không nói thật dễ sợ, không biết anh đang nghĩ gì. Cô nghĩ, sau này phải tìm hiểu xem anh không thích gì, nếu không sẽ làm anh bực mình, chỉ im lặng cũng đủ làm người khác phải sợ.
Một lúc lâu sau. Cô nghe thấy anh nói:
- Carol, xin lỗi, anh làm cô nổi giận.
- Anh có thể cho em biết, em làm điều gì sai? – Carol rất thận trọng hỏi. – Anh nói ra, từ nay về sau em sẽ chú ý.
- Không có gì, anh sợ trẻ con bọn em nghịch dao, anh sợ máu, sợ dao, hễ thấy ai múa dao anh đã bủn rủn cả chân tay.
- Nhưng em đâu có phải là trẻ con, tại sao anh cứ xem em như trẻ con vậy? – Cô tỏ ra trách móc. - Em hai mươi lăm tuổi rồi, còn nhỏ nữa à?
Anh không tiếp câu chuyện của Carol, chỉ nói:
- Về đừng để dao trong tầm với của Đa Đa nhé, không được cho trẻ con chơi dao, ngộ nhỡ có chuyện.
MỘT BUỔI CHIỀU TRUNG TUẦN tháng tư, Sally sang phòng Carol, vẻ căng thẳng, nói:
- Em ra chỗ cửa sổ này với chị.
Carol đến bên cửa sổ, Sally chỉ khu rừng cây sau nhà R, nói:
- Chị thấy Jason đi về phía rừng cây, em đi theo xem, đừng để anh ấy biết, chỉ đi theo thôi nhé. Trong rừng cây ấy có một con đường sắt nhỏ, có thể có tàu hỏa chạy qua, nếu em thấy tàu chạy qua, nghĩ cách bảo anh ấy tránh tàu, tâm trạng anh ấy đang không ổn, chị sợ xảy ra chuyện. Lúc này chị không đi được, phiền em đi giúp.
- Anh ấy thế nào? – Carol lo lắng hỏi. – Đã xảy ra chuyện gì, hả chỉ?
- Thật ra cũng chẳng có chuyện gì, chị sợ ngộ nhỡ thôi. Hôm nay là ngày giỗ bạn anh ấy, anh ấ