Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.

cô thấy mình không phải là người đồng tình với mọi đối tượng. Đến với Đổng Hạo có thể nói là khổ nạn tận cùng, không chút thèm muốn về tình dục; đối với Phong là sự khai mở, chưa đủ kích động; đối với Jason lại là đốm lửa nhỏ đốt cháy đồng cỏ.
Cô cảm thấy đấy không phải là vấn đề tuổi tác, không phải vì trước đó ngủ quên, bây giờ mới thức giấc, không chỉ một lần thấy Siêu mặc quần đùi, nhưng không hề có cảm giác thèm muốn, chỉ là thấy một cơ thể cởi trần, hai chân trần, chỉ vậy thôi.
Carol không biết Jason có cảm giác thế nào khi trông thấy những cô gái ở bể bơi cởi bỏ xiêm y ngày thường, để hở cơ thể, nếu anh gay, thì anh cũng phải có cảm giác chứ? Hôm nay cô mặc đồ bơi khoét ngực rất sâu, tuy không như bikini, nhưng cũng làm nổi hết đường cong cơ thể. Jason cũng đến với cô trong một đường bơi, lẽ nào trông mà không thấy? Lúc này anh có nằm nghĩ ngợi vẩn vơ không nhỉ? Điều ấy chứng tỏ anh né tránh không đụng đến người cô, vì không dám đụng, tại sao không dám? Tất nhiên vì đụng sẽ lập tức có phản ứng.
Carol nghĩ, con trai dễ có phản ứng sinh lý, một đôi trai gái ôm hôn nhau, khi người con gái cảm nhận sự ngọt ngào về tình cảm, thì người con trai đã hiên ngang đứng lên. Có thể lúc này Jason đang…
Bất chấp xấu hổ, cô gọi điện cho Jason, hỏi có muốn chạy xe hóng mát một lúc không. Anh xin lỗi, tối nay không rảnh, có một bài tập cần trả nợ ngay, anh đang giải quyết một con số. Carol rất thất vọng đặt máy xuống, cảm thấy anh cho mình một cái tát, tưởng chừng anh nhìn thấy tâm tư cô, biết cô đang nghĩ gì, giống như đang sà vào lòng anh mà bị anh đẩy ra.
Nghe nói đàn ông khi không có bạn gái hoặc vợ, cứ dăm ba ngày lại phải vừa nhìn hình gái đẹp vừa thủ dâm. Carol nghĩ, chắc chắn Jason cũng như thế, anh không có bạn gái, nhu cầu hàng ngày tất nhiên phải tự giải quyết. Biết đâu lúc này anh đang nhìn ảnh con gái để tự “giải quyết”. Nghĩ đến đây trong lòng cảm thấy tiếc vô cùng. Tại sao, tại sao anh lãng phí đạn dược như thế, không dùng đạn trên chiến trường? Nếu anh lấy vợ sớm, biết đâu đã sản xuất ra mấy Jaosn con rồi, anh hoàn toàn lãng phí tài nguyên, năng lượng quý báu, đáng tội lắm!
Cô biết có nhiều nam sinh viên có lúc không vì tình yêu mà chỉ vì thèm khát sinh lý cũng tìm bạn gái để qua cơn bĩ cực. Cô nhớ đến Liễu Thanh yêu Tân Minh, yêu đến độ Tân Minh không thể vượt qua nổi, cho dù anh chỉ là “bát nước đầy” cũng cam lòng. Cô nghĩ, mình cũng sẵn sàng giúp Jason như vậy, nhưng hiện tại không chỉ là giúp đỡ Jason mà ngay cả mình cũng cần được giúp đỡ, hoặc muốn anh giúp đỡ mình. Carol thầm nói, tuy anh là tiến sĩ về tin học, nhưng có những “ẩn số” em giúp anh “giải quyết” còn hiệu quả hơn anh tự “giải quyết”.
Người Carol nóng bừng, giống như lên cơn sốt. Cô lăn vào phía trong giường, áp mình vào bức tường lạnh. Cô biết phía bên kia bức tường là giường Jason, cô thấy giường của anh kê sát bức tường này, nên cô cũng kê giường của mình sát vào đây, như vậy coi như cùng anh nằm trên một cái giường lớn, có điều chỉ cách một bức tường. Cô dùng ngón tay viết lên tường mấy chứ: “Jason, hãy đến với em! Em muốn có anh! Em yêu anh!”.
Rồi cô chìm vào trạng thái nửa ngủ nửa thức, hoảng hốt nghe thấy tiếng Jason. Cô nghĩ, phải chăng mình đang mơ giấc mơ tình dục? Nhưng lại nghe thấy tiếng Sally, nghĩ bụng có thể không phải mơ. Cô cố gắng để tỉnh lại, đúng là không phải mơ, chính là Jason đang nói ở phòng khách:
- Lấy cái áo quần cho cháu.
Cô vùng dậy, chạy ra phòng khách, thấy Jason bế Đa Đa đi ra cửa, cô hỏi:
- Có chuyện gì thế?
- Đa Đa khó thở, phải đưa cháu đến bệnh viện ngay. Cô đóng cửa lại, về ngủ đi. – Anh vừa nói vừa đi ra ngoài, rất nhanh chóng biến mất.
Sally tay xách cái túi nhỏ từ phòng ngủ chạy ra, vội vàng nói:
- Xin lỗi, làm em thức giấc. – Rồi chị chạy đi ngay.
Không kịp suy tính Carol vội vơ cái áo chạy theo, tiện tay đóng cửa, loạng choạng xuống thang gác, vừa chạy vừa gọi:
- Chờ em, em đi cùng!
Chưa bao giờ Carol thấy Jason lái xe ngang tàng như vậy, bất chấp đèn đỏ, cứ thế phóng, hình như về đêm không có xe qua lại, nhưng máy ghi hình tự động ở các ngã tư vẫn hoạt động. Có hai ngã tư phía trước có xe chạy ngang, đành phải dừng chờ hiệu đèn. Carol nghe thấy tiếng anh rít qua kẽ răng:
- Mẹ kiếp!
Sally ôm Đa Đa, sụt sùi khóc. Hơi thở của Đa Đa như bể lò rèn, ngắn nhưng vất vả, khò khè, giống như chỉ thở ra mà không hít vào. Cô cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, lo lắng nhìn Đa Đa, nhìn một sinh mệnh đang giãy giụa, cố duy trì lượng dưỡng khí cần thiết trong cơ thể. Cô rất muốn giúp thằng nhỏ thở, nghĩ bụng cháu cố lên, cố hít vào, cháu không hít vào thì sống thế nào nổi? Nhưng cô nghe thấy trong cổ họng hoặc trong phổi của Đa Đa như bị bịt chặt, chỉ còn một khe hở rất nhỏ, khe hở bất cứ lúc nào cũng có thể khép chặt lại.
Đến bệnh viện, Đa Đa được đưa vào phòng cấp cứu, ba người chờ ở hành lang. Sally không ngồi, chị đứng bên cửa phòng cấp cứu, lo lắng hỏi bác sĩ, y tá ra vào tình hình Đa Đa thế nào rồi. Carol nhìn Jaoson, cảm thấy anh


Ring ring