Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.
rất lo lắng, mặt tái nhợt, điều hòa của bệnh viện mở rất nhỏ, trán anh lấm tấm mồ hôi, chỉ lo anh ốm. Cô đến bên anh, khẽ hỏi:
- Anh không sao chứ?
Jason nói:
- Anh không sao. Cô đến kia cầm tay chị Sally, đừng nói gì cả.
Carol vội đến bên Sally, nắm lấy tay chị. Sally cảm kích nhìn Carol, nắm chặt tay nhau, cùng nhìn cửa phòng cấp cứu, tuy không trông thấy gì bên trong. Cho đến khi Đa Đa từ phòng cấp cứu ra, mọi chuyện đã trở lại bình thường, hơi thở ổn định, cười cười, mọi người có cảm giác vừa rồi như cơn ác mộng.
Trên đường về Sally tự trách mình, lẽ ra không nên để Đa Đa đứng lâu dưới bể bơi, lại trách không mua xe, mỗi lần như thế đều làm phiền Jason.
Jason nói:
- Chị đừng nghĩ như vậy, khuyên chị mua xe là để đưa cháu đi McDonald’s cho tiện. Gặp những lúc thế này, cho dù có xe cũng phải gọi tôi. Những lúc tôi không có nhà, thì gọi cô Thu, cô Thu lái xe lâu rồi, tính tình cũng bình tĩnh, nhẹ nhàng, so với chị mới tập lái cũng an toàn hơn. Sau này mua bảo hiểm cũng nên mua nhiều hơn, tốt cho con trẻ.
Về đến nhà, Jason bế Đa Đa lên lầu, đặt lên giường, nói với Sally:
- Chị đưa đơn thuốc để tôi đi mua, tôi biết có hiệu thuốc mở cửa hai mươi bốn tiếng, nhưng không nằm trên đường chúng ta vừa về.
- Anh cũng mệt rồi, để đến mai đi mua cũng được. – Sally tỏ ra ngượng.
- Không sao, ngày mai tôi đi bang S, tuần sau ở đấy có buổi phỏng vấn. Hôm nay tôi đi mua thuốc, để mai chị khỏi phải nhờ người khác.
Sally đưa đơn thuốc cho Jason, Carol nói:
- Em đi với anh. – Cô sợ anh không cho đi theo, vội đi ngay ra cửa. Jason đuổi theo, nhưng không bảo cô quay lại. Hai người đi xuống, đến bên ô tô của anh. Anh mở cửa xe cho Carol, cô đã ngồi vào xe, tay anh vẫn vịn cửa xe, nói:
- Tối nay phải cảm ơn cô, cô giúp rất nhiều. Cô là cô gái tốt bụng.
Carol không nói gì, vì cô cảm thấy xấu hổ. Cô theo đi vì nghĩ được đi với anh, Cô nghĩ, anh bảo giúp được nhiều việc, có thể đã cầm tay Sally, mà việc ấy thì anh không tiện, cho nên mới nói cô giúp được nhiều việc. cô cảm thấy vui vì đã làm được một việc tốt. Thì ra cảm giác được giúp đỡ người là như vậy, hèn chi Jason thích giúp đỡ người khác.
Trong lúc chờ lấy thuốc, Carol nói:
- Tại sao tối nay trong xe anh không mở bản nhạc Hồi tưởng cung điện Alhambra?
- Hôm trước Sara ngồi vào xe, nó đổi đĩa nhạc nó thích nghe.
- Trước đây một thời gian, anh vẫn tập đàn bản Hồi tưởng cung điện Alhambra, gần đây không thấy anh tập nữa?
Jason lấy làm lạ, hỏi:
- Tại sao cô biết anh tập bản nhạc đó?
- Vì hồi ấy chiều nào em cũng ngồi trên thảm cỏ sau nhà R nghe anh chơi guitar. – Carol rất thẳng thắn. – Nghe anh đàn, em lại nhớ đến đoạn văn rất hay có liên quan đến sự luyến tiếc đối với một tình yêu không trọn vẹn của tác giả Sở Thiên viết trong truyện Người này không có chuyện, nhớ đến em lại rơi nước mắt. Chắc chắn lúc bấy giờ anh không biết có người ngồi trong gió lạnh ngoài cửa sổ phòng anh ngẩn ngơ nghe anh đàn.
Anh ngoảnh lại nhìn Carol, Carol cũng dũng cảm nhìn anh, ánh mắt cô không chút rụt rè. Cô phát hiện ánh mắt anh thật kỳ lạ, không có niềm vui vừa nghe thấy có người bày tỏ tình yêu với mình, cũng không có sự phiền lòng vì bị áp đặt một tình yêu, không thể nói rõ đấy là gì. Ánh mắt anh có gì đó giống như vừa rồi chờ đợi ở cửa phòng cấp cứu bệnh viện, như lo lắng, như đau khổ, thậm chí như buồn thương.
Anh nhìn Carol một lúc, quay đầu đi, nói:
- Anh có một cô bạn gái.
Carol không hiểu tại sao anh lại bật ra câu nói ấy, hơn nữa lại nói vào lúc này. Carol bực mình, nói:
- Anh có bạn gái thì liên quan gì đến em?
Anh bị câu nói ấy đáp trả hình như rất khó xử, sau một lúc do dự, anh nói:
- Không liên quan gì đến cô, nhưng đem ra khoe, chỉ là báo danh.
Carol càng bực mình hơn, bất chấp tất cả, nói:
- Có gì mà phải khoe? Anh có bạn gái thì thế nào? Trước đây anh nói dối là đã có vợ có con, em vẫn yêu; bây giờ anh không cần phải nói có bạn gái, càng không cần phải nói với giọng điệu ấy.
Anh nhìn Carol, vẻ mặt đau khổ, giống như có ai đó cầm dao rạch trái tim anh. Một lúc sau, không thể làm khác, anh đành nói:
- Chỉ trách trước đây cứ kêu to “sói đến rồi”, bây giờ sói đến thật thì cô cũng không tin.
SALLY QUYẾT TM MUA XE, chị nói với Carol:
- Không mua không xong, mai kia Jason tốt nghiệp, chị Thu cũng tốt nghiệp, mình không thể nhờ mãi người khác. Nếu bây giờ mình bắt đầu học lái xe, cho đến khi hai người kia về, cũng có thể lái được khá rồi.
Câu nói của Sally cũng nhắc nhở Carol, cô nghĩ mình cũng nên mua xe, nếu Jason tốt nghiếp, đi một bang khác, mình có thể lái xe đến thăm anh. Nếu mình không biết lái xe, cần ra sân bay cũng phiền phức, như vậy coi như cách xa anh đến hai thế giới. Lúc này anh đang ở đây, nên nhờ anh dạy lái.
Cô sang Mỹ đã hơn nửa năm, để dành được một ít học bổng, số tiền ngoại cho mẹ cô cũng cầm một ít chuẩn bị dùng cho sinh hoạt phí và học phí nếu chuyển sang trường D nhưng không chuyển trường