Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Dịu Dàng Đến Vô Cùng

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

nữa, tiền vẫn để đấy. Số tiền này nếu mua một chiếc xe cũ vẫn còn thừa.
Cô gọi điện cho mẹ, nói muốn mua xe, thổi phồng nỗi khổ không có xe đi lại. Mẹ rất thông cảm, không có ý kiến gì về chuyện mua xe, có điều dặn con gái lái xe phải cẩn thận, trời mưa không được chạy xe, ngủ không đủ giấc không được chạy xe, không nên đến những nơi nhiều xe, thà rằng phải chờ ba phút còn hơn tranh thủ một giây, vân vân. Những người không biết lái xe cũng biết nói những điều ấy, mẹ như bảo hàng ngày kéo xe đi còn tốt hơn là lái.
- Anh toàn cáu gắt, nếu em lái xảy ra chuyện gì đó là tại anh. – Nói xong, cô rất hối hận. Cô cũng không biết tại sao mình lại nóng nảy với Siêu như thế, ai cho phép mình nổi nóng với Siêu? Lẽ nào anh ấy có tình cảm với mình, mình lại nóng nảy với anh ấy? Nếu lý lẽ ấy là đúng thì Jason rất nên nóng nảy với mình.
Carol cố nhịn để Siêu dạy thêm mấy buổi. Xem ra Siêu cũng rất cố gắng không để mình cáu kỉnh với cô, nhưng có thể vì anh lo lắng, bất giác lại cằn nhằn, gắt gỏng. Cuối cùng, mỗi lần Siêu dạy đều làm cô không bằng lòng, cho nên lần nào dạy anh cũng phải xin lỗi, dỗ dành để lần sau tiếp tục dạy.
Cô cũng nhờ Jason dạy vài buổi, Jason không gắt gỏng. Anh ngồi ghế bên cạnh, ít nói, để cô tự lái; đến những chỗ quan trọng anh nhắc vài tiếng, phần lớn chỉ nói “cẩn thận nhé, đi thẳng” , “Chỗ rẽ này đi tốt đấy”… Được lời như cởi tấm lòng, cô rất vững tin. Cô nghĩ, có phải “người thân nghiêm, người lạ dễ tính”? Siêu coi mình là người thân, cho nên lo lắng, phải nghiêm khắc? Còn Jason coi mình là người học lái xe, cho nên không cần để ý lắm?
Đến khi cô nhờ Tĩnh Thu dạy vài buổi mới thay đổi ý nghĩ đó, vì Tĩnh Thu cũng như Jason, khuyến khích là chính, giảng giải ngắn gọn, rõ ràng; nói xong là xong, để cô tập lái là chính, không lắm lời. Cô nghĩ, có thể trời sinh Jason và Tĩnh Thu để làm nghề dạy học, hai người biết cách giảng, biết chỗ nào cần giảng kĩ, chỗ nào giảng sơ qua, có phương pháp sư phạm, khuyến khích là chính, không cáu gắt nói nhiều.
Từ chuyện lái xe, Siêu không thể là Sở Thiên, vì Sở Thiên ít ra cũng như Jason và Tĩnh Thu. Điểm giống nhau của họ là thông minh, làm việc gì cũng chừng mực, nói năng có lý lẽ, không những có ý tưởng, cách thức thực hiện ý tưởng cũng thông minh và có hiệu quả. Sự quan tâm và yêu mến không thông minh có lúc không phải là sự may mắn, mà là gánh nặng, giống như con gấu, để đuổi ruồi trên mặt chủ, chỉ một cái tát làm cho chủ lăn ra chết.
Sau khi lấy bằng lái, Carol muốn chạy xe đến một nơi thật xa, ít ra là phải lên đường cao tốc tốc độ hạn chế sáu mươi lăm dặm Anh chạy thử, lúc này cô mới chạy trên đường bốn mươi dặm Anh, như thế đâu phải là cao tốc? Cô sợ nhất là chuyển làn đường, tưởng như không trông thấy xe chạy trên làn đường , định chuyển. Cuối cùng, hai người nhờ Jason và Siêu kèm, chuẩn bị mỗi người chạy một xe, chạy đến Outlet Mall cách nhà ba bốn chục dặm Anh. Để đảm bảo an toàn, Sally không đem theo Đa Đa, chị gửi con cho Tĩnh Thu.
Jason nói:
- Siêu, cậu ngồi xe Carol, tớ ngồi xe với Sally.
Siêu nói:
- Anh ngồi xe với Carol, bạn ấy nóng tính lắm, tôi không bảo nổi, ngồi với chị Sally tốt hơn, chị ấy lái cũng tốt, tính tình dễ chịu.
Carol rất tức, nói:
- Anh nói gì thế? Coi em như trái bóng đá đi đá lại à? Không cần ai ngồi xe với em, để em chạy một mình. – Nói xong, cô chui ngay vào xe , nổ máy.
Jason vội chạy tới, cũng chui vào xe, cười nói:
- Ôi nóng tính quá, nếu xe không chạy bằng xăng mà chạy bằng tính nóng thì cô được lợi rồi đây. Đừng nóng tính chạy xe đấy nhé, cái mạng này của anh rất đáng giá, cô không đền nổi đâu.
Carol cười nói:
- Có gì mà không đền nổi? Nhiều lắm gặp tai nạn, không sinh cũng ngày cùng tháng cùng năm thì chết cùng năm cùng tháng cùng ngày, càng tốt chứ sao.
- Ôi ôi, nói nhảm, vả vào miệng! - Anh đùa. – Hôm nay lên đường cao tốc mà dám nói thế à? Nếu bà nội anh ở đây chắc chắn bà sẽ vả vào miệng cô rồi đấy. Thôi, anh không không đôi co với cô nữa. Không chấp lời trẻ con.
Carol đi đôi giày mấy hôm học lái xe, vì cô thay giầy sẽ không có cảm giác chân phanh và chân ga. Lúc lái xe cô phải ngồi thật ngay ngắn, không dám khom mình, càng không dám mở nhạc, cũng không dám nói chuyện với Jason, chỉ chú ý nhìn phía trước. Xe chạy đến siêu thị thì lưng đẫm mồ hôi, người mỏi nhừ. Lúc này cô mới thông cảm với cảm nhận của Siêu lần đầu tiên lái xe ra sân bay.
Mấy người dạo siêu thị một vòng, không có gì đáng mua, chủ yếu không định mua gì, chỉ để luyện tập chạy xe trên cao tốc. Nhưng siêu thị đang bán hàng khuyến mại, mấy người hợp nhau lại, mua đủ mười hai đôla là có thể lấy hóa đơn tham dự rút số trúng thưởng, nếu rút được trùng với số trúng thưởng sẽ được thưởng. Giải nhất là một chiếc ô tô con mới tinh, nhãn hiệu xe không tồi. Các giải khác có máy thu hình và nhiều thứ bày ra cả ở kia trông rất hấp dẫn. Siêu rất thích chiếc xe, anh bảo đi mua đồ, Carol và Sally cũng thấy hứng thú, mua hai chục đô la hàng, bảo thế nào cũng trúng xe, cứ thử vận may.
Jason nói với Carol, lần