Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2835 lượt.
n gầm gừ, bắt đầu đong đưa hông, kích thích Ngải Ái suýt nữa thì khiến cô ngất xỉu.
Trời ơi! Mộc Duệ Thần ăn cái gì mà dư thừa tinh lực thế này. Cô không thể nào có thể tiêu hóa nổi.
Như con ngựa hoang thỏa sức rong ruổi phi nước đại, như con sư tử gầm lên biểu thị oai nghi của chúa tể.
Từng đợt sóng tình ập đến bao lấy cô, ngay cả không khí cũng bị khuếch tán bởi hơi thở đậm mùi tình dục.
Ngải Ái ngã vào trong lòng anh, cùng với anh triền miên, thấy mình đã nhũn như con chi chi ngay cả cử động tay chân cũng chẳng thể làm được nữa.
Dựa vào ngực anh, Ngải Ái đột ngột trừng mắt với anh:
“Sao anh còn nhỏ tuổi mà đã ham muốn quá độ như vậy? Không tốt cho thân thể đâu? Sau này đừng thế nữa…”
Mộc Duệ Thần nheo mắt lại:
“Ham muốn quá độ? Em thấy thế sao? Em rành rỏi về ham muốn của anh quá nhỉ?”
Ngải Ái đánh hơi thấy điềm xấu, vội vàng ôm anh nhắm mắt lại:
“Ôi, em mệt quá… Em già cả rồi, xương cốt bị lão hóa, nếu tiếp tục nữa chắc em sẽ chết mất… Ngủ thôi…”
“Không sao. Anh thích cảm giác em đón nhận anh, của em thấy vậy mà vừa khít…” [Đọc convert để hiểu chi tiết hơn'>
Nhìn mặt Ngải Ái trắng bệch, anh bật cười rồi hôn cô một cái:
“Dọa em thôi, chúc ngủ ngon”.
Ngải Ái nhìn anh một lúc rồi gật đầu:
“Ừm, chúc anh ngủ ngon”.
Nếu không có cách hèn hạ này để được bên anh, em nghĩ có lẽ em sẽ đau khổ lắm.
Bởi vì, Mộc Duệ Thần, em thật sự rất yêu anh.
Buổi sáng thức dậy, căn phòng được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp, Mộc Giản mặc đồ vest đứng trước cửa phòng ngủ mỉm cười chào Ngải Ái và Mộc Duệ Thần.
“Cậu chủ, sau khi rửa mặt mời cậu chủ dùng điểm tâm đã được chuẩn bị sẵn”. [Thằng nhỏ này sướng dã man. Bà chị Ngải Ái cũng được sướng ké'>.
Mộc Duệ Thần gật đầu trong khi Ngải Ái đang dụi mắt ngái ngủ:
“Chú Giản, sao chú vào được nhà cháu?”
“Ngải tiểu thư, đây là chìa khóa mới”. Mộc Giản đưa chiếc chìa khóa ra, cười nói. “Nếu muốn tôi sẽ lắp ổ khóa được mở bằng vân tay cho tiểu thư”.
“Em phải đi theo giúp anh chứ?”
“Anh có còn là con nít ba tuổi đâu mà còn muốn chị đây rửa mặt cho”. Ngải Ái lại nhìn bàn tay phải của chú Giản,… [Lược bỏ một đoạn do không biết edit sao'>
“Đúng thế!”. Một lực mạnh kéo bật cô về phía sau. “Không phải em là mẹ nuôi của anh à? Giấy tờ xác nhận người giám hộ vẫn còn hiệu lực”.
Tức quá!
Ngải Ái đấm mấy cái vào cánh tay anh nhưng chẳng khác gì con dê non bị anh kéo đi phăng phăng.
Đứng nhìn Mộc Duệ Thần đánh răng, Ngải Ái trừng mắt:
“Cuối cùng thì anh cũng thừa nhận em là mẹ. Xời, vậy mà tối qua còn làm chuyện đó với em. Đúng là loạn luân. Cưỡng… Ưm ưm…”
Nhét chiếc khăn mặt vào miệng cô, anh ra lệnh:
“Em nhanh đi. Nếu không sẽ muộn học đấy”.
Tức quá đi mất! Mới sáng sớm đã tra tấn cô!
Ngải Ái giật khăn mặt ra, bất mãn đánh răng rửa mặt, nhìn hai người sóng đôi cạnh nhau trong gương, chợt cảm thấy có một luồng không khí mát lạnh bao quanh – mơ hồ không rõ là gì.
Mặt cô chợt đỏ ửng lên.
Mộc Duệ Thần làm vệ sinh cá nhân xong, quay sang liếc cô một cái:
“Đang nhớ lại đêm qua anh mạnh mẽ thế nào sao?”
“Sặc…!”
Suýt nữa thì nuốt phải bọt đánh răng, Ngải Ái lau mặt rồi giơ chân đạp lên chân Mộc Duệ Thần:
“Em rất muốn thăng anh thành sói già dê”.
Thật ra, đôi lúc thằng nhóc này cũng rất đáng yêu.
Mộc Duệ Thần mỉm cười:
“Em là của anh, chạy đâu cho thoát”.
Sau khi rửa mặt xong, Mộc Duệ Thần nắm tay cô:
“Ăn sáng rồi đi học”.
“Ừm!”.
Cô không hề cự nự, từ lúc anh nắm tay cô ra ngoài phòng khách rồi ngồi ăn sáng cùng với nhau.
Sau khi ăn xong, cả hai bước ra cửa để đến trường, Mộc Duệ Thần vẫn nắm tay cô.
Cúi đầu nhìn bàn tay to lớn của anh, cô mới chợt nhận ra được luồng không khí ban sáng, đó giống như không khí của cặp vợ chồng mới cưới…
“Sao thế?”. Thấy người sau lưng mình dừng bước chân, Mộc Duệ Thần quay đầu lại hỏi. “Chân em còn đau à?”
Ngải Ái lắc đầu, nắm chặt tay anh đi nhanh ra cửa.
“Đi thôi, sắp muộn rồi đấy”.
Mộc Duệ Thần nói:
“Có thật là em không sao chứ… hay là… Anh bế em xuống?”
Cô cong môi cười:
“Đồng ý!”
Anh giật mình, cau mày lắc tay:
“Hay là thôi vậy!”
“Anh đừng có mà hai lời”.
“Này cô gái, em sờ eo mình đi!”
Mộc Duệ Thần nói xong câu đó, bước thật nhanh xuống dưới cầu thang. Ngải Ái một lúc lâu mới bùng phát. Thằng nhóc chết tiệt, dám chọc tức cô!
Cô chạy tới trước hai bước nhìn xuống dưới thấy Mộc Duệ Thần đã đứng dưới bãi cỏ chờ cô, tức giận giậm chân:
“Anh dám chê em mập! Em chê lại anh cao khều. Mỗi lần nói chuyện với anh mệt muốn chết, cổ em mà bị gì thì anh chết với em”.
Mộc Duệ Thần nhìn cô nàng đang giãy nãy như đỉa phải vôi trên lầu, thản nhiên nói.
“Ba mươi giây, nếu không xuống đây thì cho em chạy bộ”.
Sau đó ngồi vào trong xe, đóng sầm cửa lại.
Ngải Ái vừa tức hộc máu vừa ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới.
Mộc Giản đứng trước cửa nhìn hai người anh anh em em rồi còn liếc mắt đưa tình, dính nhau như sam, trong lòng vui sướng vô