Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2845 lượt.
ời thích tự do, chẳng hạn như anh ấy ở cùng với chị Lily, cùng cháu gái của bác kia, rồi cùng với chị Lị Vi,…”
“Đủ rồi Angel”. Ngải Ái cắt ngang lời Kiều An Kỳ để tránh việc cô phải nghe thêm nhiều cái tên khác…
Mộc Lị Vi có thể nói dối nhưng Kiều An Kỳ thì không. Vì cô biết rằng Kiều An Kỳ rất ngây thơ, trong sáng và thuần khiết…
Nhìn vào đôi mắt trong veo kia, không thể có chuyện cô bé sẽ nói dối.
Đúng là một âm mưu hoàn hảo. Một âm mưu quá hoàn hảo, đúng tính cách của Mộc Duệ Thần.
Cô là một con ngốc, vô cùng ngu ngốc, đem lòng yêu anh ta, tin anh ta, dựa dẫm vào anh ta, đầu hàng anh ta,… Và còn, tôn thờ anh ta nữa.
Cô vì anh ta mà đánh đổi tất cả, để rồi nhận lại được sự thật này.
Ngải Ái chợt bật cười, tiếng cười của cô nghe thật thê lương và đầy khổ đau.
Cô giơ tay lên, ra sức chùi nước mắt, không nên khóc vì một người như anh ta.
“Angel, chị có việc phải đi”. Ngải Ái bình tĩnh nói. “Nhờ em đừng nói cho Mộc Duệ Thần biết chị đã đến đây nhé”.
Nếu anh ta biết tình cảm của cô hiện giờ thể nào anh ta cũng sẽ thấy buồn cười? Mà cũng có thể anh ta sẽ nổi giận, nổi giận vì cô đã biết tất cả.
Kiều An Kỳ sửng sốt gật đầu:
“Tiểu Ái, có thật… chị không sao chứ?”
“Em đồng ý với chị thì chị sẽ không sao”.
Nói xong, Ngải Ái quay người bỏ đi, để lại Kiều An Kỳ đứng tần ngần trước cửa phòng nhìn bóng cô ngẩn người.
Nửa tiếng sau.
“Chị Lị Vi”. Kiều An Kỳ băn khoăn nhìn người con gái xinh đẹp đang ngồi trên đầu giường quấn tóc sợ sệt hỏi. “Em nói như thế… có được không… nhìn chị Tiểu Ái… trông đau khổ lắm…”
“Cô bé ngốc nghếch, việc gì em phải xót cho cô ta? Chẳng lẽ em nhẫn tâm muốn nhìn thấy chị Lị Vi phải đau lòng sao?”. Mộc Lị Vi quay sang, bật khóc.
“Angel, em có biết chị đã ở bên cậu chủ mười năm rồi không nhưng cô ta lại cướp cậu chủ từ tay chị”.
Đưa tay lau nước mắt, Mộc Lị Vi bò lại ôm Kiều An Kỳ.
“Cậu chủ lại còn vì cô ta mà bẻ gãy tay chị… Chị… chị…”
“Xin lỗi chị Lị Vi, em sai rồi. Chị đừng khóc”. Kiều An Kỳ vội ôm lấy Mộc Lị Vi. “Chị Lị Vi, nếu không nhờ chị thì em đã phải quay về cái trung tâm nghiên cứu đáng sợ kia, chịu những thí nghiệm đáng sợ…”
“Được rồi, được rồi. Không sao rồi, đừng nghĩ tới những chuyện khiến em sợ hãi nữa nhé”.
Mộc Lị Vi buông Kiều An Kỳ ra mỉm cười:
“Nhớ kỹ nhé, lúc cậu chủ gặp em, em phải nói mình có nhóm máu trùng với nhóm máu của cậu chủ. Chị đã vì em mà làm giả hồ sơ nên em không được để lộ sơ hở”.
“Nhưng mà… lỡ như bị phát hiện…”
“Ngốc à, sở dĩ phân em vào nhóm các cô gái bán thành phẩm vì nhóm máu của em có 50% khả năng sẽ sinh ra con có dòng máu chính thống, 50% sinh ra con có dòng máu bình thường, tỉ lệ 50:50 mà. Cứ đánh cược một lần, đừng có lo”.
“Angel không hiểu tại sao phải làm như thế ạ”. Kiều An Kỳ ngẩng đầu lên. “Nếu chị yêu cậu chủ sao lại không kết hôn với cậu chủ?”
“Làm cô chủ hả?”. Mộc Lị Vi bật cười. “Cô chủ sẽ phải gò bó trong nhiều qui củ trong khi chị lại thích tự do… nên chị mới tìm một người chị tin tưởng để kết hôn với cậu chủ, thay chị bảo vệ cậu chủ. Angel, chị tin tưởng em sẽ không từ chối đúng không?”
Kiều An Kỳ lờ mờ hiểu những lời Mộc Lị Vi nói nhưng vẫn vui vẻ gật đầu:
“Vâng ạ, em đồng ý. Cảm ơn chị đã tin tưởng em”.
“Ngoan lắm!”. Mộc Lị Vi mỉm cười. “Nhưng câu chị bày cho em, em nói lại hết với Ngải Ái rồi chứ?”
“Dạ… vâng ạ…”. Lần gật đầu này hơi ngập ngừng, Kiều An Kỳ cảm thấy áy náy. “Trông chị Tiểu Ái rất đau khổ, khóc rất nhiều…”
Hơi thất vọng, Kiều An Kỳ ngẩng đầu lên nhoẻn miệng cười:
“Angel thích lắm ạ”.
****
Ngải Ái lang thang trên đường phố, băng qua ngã tư, đứng chờ đèn đỏ với đám đông rồi bước đi một cách máy móc, lê từng bước chân về phía trước…
Cuộc sống của cô luôn thế, mải mê kiếm tìm không có mục tiêu nhất định và chưa bao giờ nắm lấy được một tia hy vọng.
Tự nhủ đừng nghĩ đến Mộc Duệ Thần, đến giọng nói của anh nhưng cho dù thế nào đi nữa lại nhớ nụ cười của anh.
Nhớ lại cái lúc anh nằm trong vũng máu, nhìn cô bằng đôi mắt như mắt của chim ưng, là đôi mắt bá đạo nhất mà cô nhìn thấy trong đời nhưng cũng là đôi mắt đáng thương nhất.
Bầu trời đột ngột tối sầm. Tiếng sấm dội vang. Cơn mưa to bất chợt đổ xuống. Người đi đường vội vàng tìm chỗ trú mưa, riêng Ngải Ái đứng dưới mưa, nhắm mắt lại, miệng nở nụ cười.
Cuối cùng, cũng khóc được rồi.
Bởi vì sẽ chẳng ai có thể nhìn thấy cô khóc, cô có thể thỏa sức mà khóc, cho vơi đi nỗi đau…
Nước mưa táp vào mặt. Nóng hổi.
Cô nghe tiếng nhạc chuông phát ra trong túi. Là chú Giản gọi.
“Ngải tiểu thư, tối nay cậu chủ rất có thể sẽ không về nhà trọ. Ở đây có việc rất gấp, nên…”
Ngải Ái ngước mắt lên, không nói gì cả.
Tắt điện thoại, đội mưa lặng lẽ đi về phía trước.
Angel nói anh chắc chắn sẽ quay lại. Vậy là anh sẽ đến khách sạn để gặp Kiều An Kỳ.
Cô yêu anh bằng cái cách hèn mọn nhất, anh lại yêu Kiều An Kỳ.
Cô đối với anh, chẳng là gì cả. Mộc Duệ Thần chỉ đang lợi dụng cô mà thôi.