Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2839 lượt.

ăng tung tóe.
Ngải Ái chợt nhận ra đỉnh cái nóng rực đang cọ vào bụng mình. Cả người cứng đờ, ngay đơ.
“Dùng cách này để quyến rũ anh, đúng là chỉ có một mình bé con”. Mộc Duệ Thần nắm lấy cặp mông căng tròn của cô thúc sâu vào trong rồi tự mình di chuyển bên trong cô. “Một đứa con? Cho dù em sinh cho anh 5, 6 đứa con anh cũng đồng ý”.
“Anh không nghiêm túc một chút được ư? Em đang nghĩ cho anh”.
“Anh đang rất nghiêm túc. Em dám uống thuốc tránh thai. Sau này anh sẽ theo dõi em 24/24”.
Cảnh cáo cô chẳng qua để dưỡng sức hành động tiếp, anh mỉm cười xấu xa:
“Anh luôn thưởng phạt rõ ràng. Đây là cách anh phạt em vì dám giấu anh uống thuốc tránh thai”.
Đẩy mạnh một cái, chôn sâu vào trong cơ thể cô.
“A…”
Nghiệp chướng, đúng là nghiệp chướng chết người.
Hồ ly họ Mộc này khiến cô hồn bay phách lạc, sợ rằng có ngày cô bị anh rút kiệt sức lực nằm chết trên giường.
“Lần này xin anh… từ từ chút…” Cô nhắc nhở.
Chưa nói xong, lại là tiếng nước vỗ bì bõm, bốn phía ngập trong mùi vị của tình dục.
Cuối cùng thì cô cũng hiểu thế nào là quan hệ dưới nước.
Phòng tắm lúc này thật sự rất nóng.
Sáng sớm, lúc tỉnh dậy, Ngải Ái nhìn chỗ bên cạnh trống không là chỗ của cái người đã làm cô ngủ một mạch tới trưa không biết dậy từ lúc nào rồi.
Mặc quần áo xong, cô bước xuống giường, cả người đau nhức, chân tay rã rời. Suýt nữa thì mất mạng, tất cả đều tại cái thằng nhóc chết tiệt kia.
Ngải Ái uể oải mở cửa phòng ngủ thấy Mộc Giản đang chuẩn bị bữa trưa thịnh soạn.
Nghe tiếng mở cửa, ông quay lại nheo mắt cười:
“Tiểu thư đã dậy rồi!”
186.
Ngải Ái bước tới bàn, nhìn bữa trưa thịnh soạn hơn hẳn ngày thường, bực bội vuốt vuốt mái tóc rồi hỏi:
“Chú Giản, nhà có khách hay sao mà chú chuẩn bị lắm thế ạ?”
Nhiều món thế này ăn không hết thì thật lãng phí. Mộc Duệ Thần không bao giờ cho cô ăn đồ ăn thừa. Đúng là chủ nghĩa xa xỉ.
“Đây đều là lệnh của cậu chủ, nói tiểu thư bị hao tổn sức lực cần phải tẩm bổ nhiều hơn bình thường để cơ thể khỏe mạnh trở lại. Cậu chủ không dặn tiểu thư phải ăn hết những món này nên cô đừng lo lắng”.
Thấy chú Giản nhìn mình bằng đôi mắt ám hiệu này kia khiến Ngải Ái thấy xấu hổ hết sức. Mặt cô đỏ lên, chạy nhanh tới phòng tắm.
“Cháu đi rửa mặt đây. À, cảm ơn chú Giản nhé”.
Chạy vội vào trong phòng tắm, sau khi đóng cửa lại, cô bị cảnh tượng phía trước làm cho lóa mắt.
Căn phòng tắm nhỏ hẹp mới chỉ qua một đêm đã xuất hiện một bồn tắm xa hoa chiếm hơn nửa không gian, điều này khiến người khác không khỏi liên tưởng tới nhiều thứ…
Trời… Cái thằng nhóc này, nghĩ gì thế không biết. Thế này thì khác nào công bố cho người khác biết hết rồi còn đâu. Giờ biết phải đối mặt với chú Giản như thế nào đây.
Chợt có tiếng gõ cửa của chú Giản.
“Ngải tiểu thư, cậu chủ phải giải quyết công việc ở khách sạn, tôi cũng phải đến đó. Chúc tiểu thư ngon miệng”.
Ngải Ái vội gật đầu đáp lại. Sau khi nghe tiếng Mộc Giản đóng cửa mới nhẹ nhõm thở hắt ra.
Một mình cô ăn cơm, do không có tiết học nên hội sinh viên tổ chức cuộc họp, sau đó cũng không có hoạt động gì khác.
Không có Mộc Duệ Thần, cô chỉ có một mình.
Gặp Thang Tiểu Y ở trường, thấy cô, cô ấy không hề ngoái đầu lại nhìn, vui vẻ trò chuyện với người khác.
Cô ngơ ngác đứng nhìn theo lưng Thang Tiểu Y đi với các bạn khác lâu thật lâu… Tình bạn mười mấy năm… cuối cùng cũng bị cô gạt qua một bên.
Bắc Hàn cũng đi rồi, Thang Tiểu Y thì coi cô như người xa lạ, Ngải Ái chỉ còn biết cầm điện thoại gọi cho Mộc Duệ Thần.
Có tiếng của tổng đài, sau đó là thông báo để lại lời nhắn.
Thật lâu sau, Ngải Ái mới tắt điện thoại. Cô ngồi bên hồ phun nước nhân tạo nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại.
“Mình có đáng giá không?”
“Theo tôi thì cô không đáng giá”.
Nghe có giọng nữ cao vút vang lên đằng sau, Ngải Ái quay lại nhìn thấy Mộc Lị Vi đang đi về phía mình, cười nụ cười khó hiểu:
“Ngải tiểu thư, lâu rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ?”. Mộc Lị Vi ngồi xuống bên cạnh cô, Ngải Ái toan định đứng dậy bỏ đi.
Từ cái lần xảy ra chuyện ở bệnh viện, cô không còn chút cảm tình nào với Mộc Lị Vi.
“Cô chủ động đến tìm tôi chắc có chuyện muốn nói đúng không?”. Ngải Ái quay sang nhìn cô ta, thấy cánh tay băng bột nên cũng hơi bất ngờ.
“Ánh mắt đó của cô có phải là đang quan tâm tới cánh tay tôi? Tôi cũng không muốn giấu cô làm gì, là do cậu chủ đấy”. Mộc Lị Vi nói. “Cậu chủ trừng phạt phân minh, do tôi đã phạm lỗi nên bị phạt thế này còn nhẹ”.
Ngải Ái gật đầu, không nói thêm điều gì nữa. Hóa ra hình phạt của Mộc Duệ Thần giành cho cô vẫn còn nhân từ chán, chưa bao giờ anh mạnh tay khiến cô bị thương cả.
“Tôi đến để hỏi cô về số thuốc tôi đưa cho cô lần trước. Cô vẫn uống đều đặn chứ?”. Mộc Lị Vi quay sang nhìn chằm chằm vào mặt Ngải Ái, ánh mắt phấn chấn thấy rõ. “Tôi đã dặn cô phải uống trong bảy ngày”.
Ngải Ái mỉm cười.
“Bác sĩ Mộc đúng là một bác sĩ có trái tim nhân ái. Cô ghét tôi đến thế mà vẫn đến đây để hỏi thăm tình hình uống thuốc của tôi”.
“Tôi là bác sĩ


Duck hunt