Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2843 lượt.
Mưa như trút nước, dội xuống đầu cô khiến cô lảo đảo.
Cả người loạng choạng, cô thấy cảnh vật trước mắt dần chìm vào trong màn đêm, rất nhanh sau đó, hai chân mềm nhũn, mắt đối diện mặt đấy, ngã xuống.
Trong cơn mơ màng, cô có cảm giác mình ngã vào trong lòng của một người nào đó rồi ngất lịm.
***
“Tỉnh lại… Tỉnh lại”.
Có tiếng gọi khẽ vang lên bên tai, ai đó đang vỗ má cô, còn giữ đầu cô. Cơn đau khiến Ngải Ái bừng tỉnh, mở hai mắt ra.
Đập vào mắt là một gương mặt đẹp trai quen thuộc, đôi mắt hẹp dài, gương mặt hơi tái xanh, trên người anh ta lúc nào cũng yuppie [*'>, có nụ cười gợi cảm khó quên và nhất là ánh mắt hờ hững luôn hiện hữu trong đôi mắt của anh ta.
“Là anh ư…”
Cô mở miệng nói một cách khó khăn, nhận ra giọng mình đã khàn đục.
“Em sao thế?”. Đôi mắt bình thường chẳng bao giờ thấy đứng đắn nhưng giờ lại đang nhìn cô đầy lo lắng và thương cảm.
Tay anh vỗ về gương mặt nhợt nhạt của cô.
“Bé con, mới có mấy ngày không gặp mà nhìn em xem kìa…”
Ngải Ái bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi.
Đúng vậy, nhìn chúng tôi xem.
Cô đã bất chấp tất cả để được ở bên Mộc Duệ Thần, giờ thì sao chứ….
“Tôi không biết”. Nước mắt nhỏ xuống lòng bàn tay anh. “Tôi không biết giờ tôi là ai nữa, tôi cũng không biết tôi còn lại cái gì. Hay anh nói cho tôi biết đi… Mộc Dịch Triệt”.
Ánh mắt Mộc Dịch Triệt sâu thẳm, trái tim anh nhói đau. Anh ôm Ngải Ái vào lòng ngồi trên chiếc ghế ngắn trong buồng điện thoại.
“Anh biết em sẽ bị Mộc Duệ Thần bắt lại… nhưng không ngờ… em lại thế này…”. Để đầu và vai cô dựa vào cánh tay mình để cô thoải mái hơn. “Nếu không gặp anh, cứ nằm ngất xỉu trên đường, không bị bệnh mới lạ đó”.
Ngải Ái phục hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt có nét giống Mộc Duệ Thần, lắc đầu nhắm nghiền mắt lại:
“Quay về lần này, anh định âm mưu lợi dụng gì tôi nữa đây?”
Mộc Dịch Triệt khổ sở nói:
“Anh chỉ muốn đến thăm em không được sao?”
“Làm gì có chuyện đó”. Ngải Ái mở mắt ra. “Người của Mộc gia tuy có khác nhau nhưng bản chất đều giống nhau, thích đe dọa người khác, lợi dụng người khác… đều cùng một ruột cả”.
Mộc Dịch Triệt mỉm cười:
“Tiếc là anh không phải người của Mộc gia nữa…”
Ngải Ái không hiểu ý anh nhưng cũng không nói gì nữa cả, nhìn anh bằng đôi mắt trầm tĩnh, lẳng lặng chờ anh giải thích.
190.
“Sau lần cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ, anh đã chính thức bị bố anh đuổi đi, từ giờ trở đi anh có làm bất kỳ chuyện gì cũng không liên qua tới Mộc gia”. Mộc Dịch Triệt giải thích. “Vì thế nên giờ anh không còn là thành viên của Mộc gia. Bé con, em đừng nhìn anh bằng ánh mắt oán hận đó nữa”.
Anh cong môi cười, đưa tay vuốt ve mái tóc của cô:
“Người đẹp, rất hận hạnh được làm quen với em. Anh là Mộc Dịch Triệt, còn em?”
Ngải Ái nhìn anh, thấy ánh mắt anh khá chân thành nên cũng giơ tay ra nói:
“Ngải Ái!”
Anh nhân cơ hội nắm tay cô:
“Nắm được rồi nhé, khà khà”.
Mặt Ngải Ái tối sầm:
“Mộc Dịch Triệt, tôi không có tâm trạng đùa giỡn với anh”.
“Anh lại rất muốn chơi đùa với em”. Mộc Dịch Triệt không có vẻ nghiêm túc nữa mà lộ vẻ đểu giả thường thấy. “Em được Mộc Duệ Thần dạy cho những kỹ năng giường chiếu thế nào rồi, anh muốn kiểm tra, được chứ?”
Ngải Ái giơ tay lên định giáng cho anh một bạc tai. Nhưng chưa kịp tát thì tay đã bị anh nắm được.
“Mộc Dịch Triệt! Sao anh vẫn biến thái như thế vậy”.
“Không hiểu sao khi nghe em mắng anh biến thái, anh lại thấy thật ngọt ngào”.
Ngải Ái phát cáu, xô Mộc Dịch Triệt ra đứng dậy, mở cửa định ra khỏi buồng điện thoại thì lại bị Mộc Dịch Triệt nắm tay kéo lại đằng sau.
“Bé con, anh rất nhớ em”. Mộc Dịch Triệt gác đầu qua vai cô làm nũng.
Ngải Ái bất giác thấy nổi hết cả da gà.
Cô không giãy giụa, đứng yên tại chỗ, lạnh nhạt:
“Mộc Dịch Triệt, đừng thế, giờ tôi… không có tâm trạng để cãi nhau với anh”.
“Cậu ta làm tổn thương em hả?”. Mộc Dịch Triệt cười nhẹ. “Không phải đây là lúc em cần có người để an ủi vết thương lòng của em sao?”
“Tôi không có vết thương lòng nào cả”. Nắm chặt tay, Ngải Ái quay lại. “Tôi và Mộc Duệ Thần… kết thúc rồi”.
Mộc Dịch Triệt nhìn cô không chớp mắt, nhìn rất lâu.
“Ừm… vậy không khiến anh phải mất công rồi. Bé con, anh tới đây là muốn nói cho em biết, đừng sinh con vì cậu ta! Cậu ta có mục đích cả đấy, nếu không… em sẽ phải hối hận”.
Lại phải nghe những lời ấy.
Ngải Ái chống tay lên cửa kính để tránh việc cơ thể uể oải của mình ngã xuống đất.
Những lời như thế… Sao từ miệng nhiều người… được nói ra nhiều lần như thế…
Cứ như cầm con dao bén nhọn đâm phập vào ngực cô, rồi rút ra đâm tiếp… ngay vết thương ấy… Trái tim vốn đã đầm đìa máu giờ không cách nào có thể chịu đựng thêm được nữa…
“Mộc Dịch Triệt, tôi nói rồi, chuyện của tôi và Mộc Duệ Thần đã kết thúc. Anh có cần phải nhắc lại tên của anh ta trước mặt tôi?”
Cô gắt gỏng nhắc nhở, quay người đứng đối diện với Mộc Dịch Triệt:
“Tôi sao có thể ngu như thế, biết rõ anh ta không còn yêu mình, còn muốn tự nguyện sinh con cho anh ta. Tôi đâ