XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2846 lượt.

gượng người ngồi dậy thì thấy cửa phòng mở ra, Mộc Dịch Triệt cầm cốc nước đi vào.
Cô nhìn Mộc Dịch Triệt, tròn xoe mắt.
Tiếng gào yếu ớt của cô mà anh ta cũng nghe được sao?
Mộc Dịch Triệt ngáp dài, nhấn nút bật đèn ngủ, ngồi xuống cạnh giường, đưa cốc nước lên:
“Nước đây”.
Ngải Ái cầm cốc nước, uống ừng ực, cổ họng khô rát không còn khô nữa, mới mở miệng nói:
“Cảm ơn anh”.
Không có tiếng trả lời, chỉ thấy có một bàn tay áp lên trán cô.
Ngẩng đầu nhìn Mộc Dịch Triệt cau mày, mặt lo lắng:
“Mấy tiếng trôi qua, tại sao vẫn không hạ sốt, khả năng hồi phục của em quá kém”.
Ngải Ái gạt tay anh thở dài:
“Tôi khỏe, anh đừng lo cho tôi…”
“Lo ư? Anh vốn vô lo, em sốt cao cũng giống con heo thôi. Anh nằm một mình ngoài kia, không có gái để tán, buồn muốn chết”. Mộc Dịch Triệt bực bội liếc cô. “Đêm nay chắc trời vẫn sẽ mưa to, anh không thể đưa em đến bệnh viện. Haizzzz! Không có mùi của đàn bà bên cạnh anh không quen lắm, anh thấy mình thật cô đơn nên không thể ngủ được”.
Ngải Ái vừa thở vừa nói:
“Mộc Dịch Triệt!”
Mộc Dịch Triệt cười như lưu manh:
“Anh đây! Đừng có gọi anh tình cảm như thế. Hay để anh giúp bé hạ sốt, hai chúng mình “làm việc” chút được chứ?”
“Anh vào đây là vì thế hả?”. Ngải Ái quấn chăn quanh người. “Tôi đang định cảm ơn vì anh đã đem nước vào cho tôi nhưng giờ tôi nhận ra anh đúng là một con ngựa đực không hơn”.
“Anh sẽ cẩn thận để không làm ảnh hưởng tới em bé trong bụng em. Anh hứa đấy”.
Anh giơ tay lên ra vẻ thề thốt. Ngải Ái vươn tay xô vai Mộc Dịch Triệt.
“Đi ra ngoài kia! Đừng có ở đây làm ô nhiễm không khí trong phòng tôi”.
“Đừng mà! Anh không ngủ được, anh muốn em ru anh ngủ”.
Shit! Ngải Ái đã bị sốt cao lại còn bị tên này làm cho tức phừng lửa.
Cô đang định mở miệng mắng Mộc Dịch Triệt một trận thì Mộc Dịch Triệt ôm cô và đống chăn quấn quanh cô.
“Đúng là được ôm gái thích thật, chúc ngủ ngon”.
Ngải Ái ra sức giãy giụa, vùng vằng nhưng vẫn không hiệu quả. Cánh tay của anh ta khá rắn chắc và mạnh mẽ.
Sau đó cô quay sang nhìn thấy Mộc Dịch Triệt nhắm nghiền mắt, có vẻ như ngủ rồi.
Ngải Ái đề phòng không dám ngủ, một lúc lâu sau thấy anh ta không có bất kỳ động tĩnh gì mới dám nhắm mắt lại.
Anh ta cũng chẳng làm gì khác mà chỉ ôm cô ngủ.
Ngải Ái dựa đầu vào cánh tay anh thấy ấm áp. Mặc dù cách lớp chăn nhưng cô vẫn cảm nhận được nhiệt độ từ người anh.
**
“Đây là cái gì?”
Mộc Duệ Thần ngồi trên ghế trong phòng khách nhìn phong bì trong tay, giương mắt hỏi Mộc Lị Vi:
“Cô gọi tôi tới đây gấp chỉ để đưa cho tôi cái này sao?”
Mộc Lị Vi đứng trước bàn nhìn gương mặt đẹp trai của anh nói:
“Cậu chủ, cậu biết Bắc thiếu gia chứ?”
Mộc Duệ Thần bóp một góc phong bì:
“Sao?”
“Ngải tiểu thư của thiếu gia quen biết với Bắc thiếu gia năm năm… Cậu chủ liền cho rằng giữa hai người đó… không có gì ư?”. Mộc Lị Vi cầm phong bì trên tay anh, rút ra một xấp ảnh dày, đưa từng tấm ảnh tới trước mặt Mộc Duệ Thần.
Những tấm ảnh được chụp dưới nhiều góc độ, khá sắc nét.
Từ ng tấm ảnh làm đau mắt Mộc Duệ Thần.
Gã ta ôm cô, gã ta hôn cô, gã ta đè cô xuống ghế…
“Tôi xin nói cho cậu chủ biết, đây không hề do Ngải tiểu thư bị ép buộc nhé”. Dứt lời, Mộc Lị Vi rút ra một tấm ảnh.
Đó là tấm ảnh chụp Ngải Ái nhón chân hôn Bắc Hàn, chỉ cần liếc mắt cũng biết cô chủ động hôn anh ta.
Đúng là cô ấy đã chủ động…






Mộc Duệ Thần nhìn chăm chăm vào tấm ảnh thật lâu rồi cầm xấp ảnh đứng phắt dậy đi nhanh ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Chiếc xe ô tô lao nhanh trong mưa đi về phía nhà trọ.
Bé con lại dám phản bội anh.
Cố kìm chế cơn giận dữ, hít vào thở ra thật sâu để không phát điên tới mức muốn giết người.
Anh cần phải đi xác minh chuyện này vì anh muốn cho cô một cơ hội, một cơ hội rất nhỏ nhoi, anh sẽ vẫn lắng nghe cô giải thích.
“Tôi khỏe rồi, giờ anh cứ ở đây mà ngủ, tôi ra ngoài ghế ngủ”.
“Em đối xử với người đã làm cho em hạ sốt thế ư?”. Mộc Dịch Triệt tỏ vẻ khẩn khoản. “Anh đã cố kìm chế không đụng vào em và chỉ ôm em ngủ em ngủ thôi còn em thì sao. Em ỷ em khỏe rồi liền đạp anh một cái … em …”
Ặc… Cơm tối qua ăn rất muốn ói cả ra.
“Được lắm, được lắm. Cảm ơn anh nhé, thế đã được chưa?”. Ngải Ái ngắt lời anh, đẩy anh xuống giường, kéo chăn. “Làm phiền giấc ngủ của anh nên tôi cũng hơi áy náy. Chúc anh Mộc ngủ ngon, giờ đắp chăn vào đi”.
“Thật chứ?”. Mộc Dịch Triệt mò vào trong chăn. “Em ngủ ở ghế nệm không tốt đâu. Sẽ bị cảm lạnh”.
Nhìn ánh mắt lưu manh đó sáng rực là Ngải Ái đủ biết anh ta đang nghĩ tới chuyện xấu xa gì rồi.
Cô tống anh chàng vào trong chăn, đắp kín cổ:
“Khỏi lo cho tôi đi, tôi khỏe lắm”.
Nói xong, cô quay người định đi ra khỏi phòng ngủ.
Vừa mới bước mấy bước eo liền bị ôm lại, Mộc Dịch Triệt thì thầm vào tai cô:
“Bé con, em không bị ốm nữa, anh muốn làm gì thì làm được rồi…”
“Muốn cái đầu anh!”. Ngải Ái đập mạnh lên bàn chân của anh. “Xê ra! Nếu không tôi sẽ hét lên báo