Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.
có trộm đột nhập”.
Mộc Dịch Triệt không bỏ ra, cũng chẳng vì thế mà sợ, càng ôm eo cô chặt hơn cắn răng cố chịu cơn đau:
“Có giỏi thì đi báo đi! Anh ôm em, em đi báo cảnh sát. Cảnh sát đến đây sẽ được chứng kiến màn ngọt ngào của hai ta”.
Đồ điên! Nếu biết trước thế này cô sẽ không cho Mộc Dịch Triệt ở nhờ một đêm.
“Mộc Dịch Triệt!”. Cô bất đắc dĩ nói. “Đừng có làm càn, giờ tôi đang rất khó chịu trong lòng, có chuyện gì muốn nói thì để mai được chứ? Giờ tôi không có tâm trạng”.
Tặc lưỡi, Mộc Dịch Triệt buông cô ra:
“Thế có khác nào… mai em sẽ đuổi anh đi?”
Ngải Ái ngớ người, gật đầu:
“Ừ, đúng thế”. Ngày mai tôi đi rồi.
“Được!”.
Mộc Dịch Triệt gật đầu. Ngải Ái cứ ngỡ anh đã buông tha cho cô nhưng không ngờ anh lại bất ngờ kéo mạnh tay cô. Ngải Ái lảo đảo rồi ngã vào trong lòng anh.
Anh cúi đầu xuống, áp mũi lên má cô, huýt sáo cười đắc ý:
“Không có mùi của phụ nữ, sao anh có thể ngủ được chứ?”
Nói xong, anh dán môi lên đôi môi mềm mại ướt át xinh đẹp…
Sặc… Mộc Dịch Triệt! Anh có giỏi thì đi mà làm phụ nữ. (?! Chắc mình edit sai chỗ này)
Cô vươn tay gắng sức đẩy Mộc Dịch Triệt ra, hùng hổ:
“Ngủ đi, đừng có quấy rầy tôi”.
“Anh thì không sao rồi!”. Mộc Dịch Triệt nửa nằm nửa ngồi trên giường, cánh tay chống xuống nệm.
Anh chỉ tay ra sau lưng Ngải Ái:
“Điều đáng nói ở đây… là chuyện của em kìa, bé con”.
Ngải Ái vội quay người lại. Cô nhìn thấy trước cửa phòng ngủ người đàn ông mà cô không ngờ lại xuất hiện ở đây.
Đó là… Mộc Duệ Thần.
Mộc Duệ Thần đứng trước cửa với cái bóng thật dài che phủ lên người Ngải Ái.
Đôi mắt sâu thẳm u ám tản mát ra thứ ánh sáng của ma vương khiến người khác hoảng hốt.
Lạnh băng.
Luồng không khí lạnh băng bao quanh anh nhanh chóng khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống, làm Ngải Ái chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ nhìn anh, miệng cũng quên không khép lại.
“Mộc Duệ Thần…”
Lắp bắp nói ra ba chữ đó khó khăn cứ như có vật sắc đang cứa nát tim cô.
“Trò hay”. Ánh mắt Mộc Duệ Thần sắc bén như thanh kiếm, lia thẳng về phía Ngải Ái. “Tôi chỉ mới vắng mặt ở đây một thời gian mà cô đã biết diễn trò cho tôi xem”.
Ngải Ái không biết nói gì, cổ họng nghẹn lại.
Còn tới đây làm gì nữa! Anh ta tới đây để làm cái quái gì!
“Trò này hay thật!”. Cô mím môi, trái tim lạnh lẽo. “Nhưng đây chỉ là một tiết mục bình thường do thường ngày do anh không được xem đấy, xui là lần này bị anh bắt gặp rồi!”
“Cô nói cái gì!”
Cơn giận dữ trong thói kiêu ngạo ngang tàng sục sôi trong anh, gương mặt đẹp trai tối sầm lại khiến người khác phải rùng mình.
“Nhắc lại cho tôi!”. Anh nhìn cô ra lệnh. “Cô nhắc lại lời cô nói vừa nãy”.
“Chẳng có gì!”. Ngải Ái lạnh lùng. “Tổng giám đốc Mộc cao quý nghe mà không hiểu à? Anh đừng có sợ gì hết, đây là chuyện rất bình thường… mà…”
Cô còn chưa nói xong cằm đã bị giữ chặt.
Trừng mắt nhìn cô, gương mặt đẹp trai quý tộc của anh lộ vẻ tàn nhẫn:
“Cô hãy nói cho tôi biết, có phải tôi đã phá đám chuyện tốt của cô?
194.
Ngải Ái cố chịu không kêu đau, nhìn thẳng vào mắt Mộc Duệ Thần. Cô chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt tức giận này của anh.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Mộc Duệ Thần tức giận đến vậy…
Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt Mộc Duệ Thần nhìn Mộc Dịch Triệt như muốn giết người…
Ngải Ái thấy sợ hãi, có khi nào anh sẽ giết Mộc Dịch Triệt không. Có thể lắm!
Quả đúng như cô nghĩ, ngay sau đó, Mộc Duệ Thần buông cô ra, đi nhanh tới chỗ Mộc Dịch Triệt.
“Mộc Duệ Thần!” Cô gọi lớn sau lưng anh. “Đừng đụng tới Mộc Dịch Triệt, không liên quan tới anh ta… Chính tôi… chính tôi chủ động quyến rũ anh ta…”
Mộc Dịch Triệt nhướng mày nhìn vào đôi mắt kiên quyết của Ngải Ái, anh chợt hiểu ra, cô muốn dứt khoát với Mộc Duệ Thần.
“Mộc Duệ Thần”. Mộc Dịch Triệt không có vẻ gì là sợ hãi. “Người đàn bà như thế khi nào mày trưởng thành hơn mày sẽ hiểu ra rằng mày không nên nổi cáu. Tôi và cô ấy chuyện gì muốn làm đều làm rồi, chuyện gì có thể xảy ra cũng xảy ra rồi, hay là… Tôi và cậu dùng chung cô ấy, cậu thấy sao?”
Mộc Duệ Thần nhăn mặt trước quyết định khó khăn này, anh giơ tay lên, tung một cú đấm vào mặt Mộc Dịch Triệt.
Do Mộc Dịch Triệt không kịp né, “bốp” một tiếng, khóe miệng rách toạc, chảy máu.
“Đừng đụng vào cô ấy nữa”. Anh túm cổ áo Mộc Duệ Thần. “Cô ấy là của tôi…”
Mộc Dịch Triệt nhìn ánh mắt chợt lóe lên tia đau xót của Mộc Duệ Thần, đang định đánh trả nhưng lại liếc nhìn thấy ánh mắt van nài của Ngải Ái.
Nghĩ ngợi một lúc, anh hừ lạnh, không chọc tức Mộc Duệ Thần câu nào nữa.
“Tổng giám đốc Mộc”. Tiếng nói lạnh nhạt phát ra từ phía sau, Ngải Ái khoanh tay đứng trước cửa, chỉ vào phòng khách. “Đêm tối tới tìm tôi chắc có chuyện muốn nói, vậy thì ra ngoài kia hẵng nói”.
Mộc Duệ Thần nguôi cơn giận, buông Mộc Dịch Triệt ra đứng dậy đi tới trước mặt cô, bình tĩnh nhìn cô.
Sau đó Ngải Ái đóng cửa phòng ngủ, trong lòng nhẹ nhõm thở hắt ra.
Cô đã rất sợ Mộc Dịch Triệt sẽ bị Mộc Duệ Thần đánh cho tàn phế, nhất là lúc nãy ánh mắt anh nhìn cô