Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2849 lượt.
ích với nó, nếu đã quyết định tiếp tục ở bên nó thì cho dù có chuyện gì xảy cũng đừng…”
“Không thể được”. Cô vùi đầu vào lòng anh, chùi nước mắt vào áo anh. “Anh ấy, không yêu tôi…”
“Ngải Ái!”
Nhìn cô thế này, Mộc Dịch Triệt không còn lộ vẻ lười biếng như thường ngày, quát nạt:
“Em đừng có khóc! Đừng như thế này nữa…. Ngải Ái, đừng để anh phải nhìn thấy em trong dáng vẻ như lúc này… Mộc Dịch Triệt anh không ngờ mình cũng có ngày đau lòng…”
Dường như Ngải Ái không hề nghe anh nói, đưa hai tay ôm chặt bụng.
Cô ngẩng mặt lên, cười lạnh băng:
“Có thật lần này… không có gì nữa rồi”.
Mộc Dịch Triệt vội nhìn xuống dưới, mặt biến sắc.
Dưới chân cô, một vũng máu đỏ thẫm.
“Đừng lộn xộn nữa, ngay bây giờ anh sẽ đưa em tới bệnh viện”.
Sau đó, Mộc Dịch Triệt cõng cô lao nhanh ra khỏi nhà trọ.
“Ngải Ái, em hãy cố gắng lên”.
Thấy người trên lưng mình rũ người xuống, như sắp ngất đi, Mộc Dịch Triệt phải hét gọi tên cô, sau đó chui vào trong taxi…
Trong bệnh viện, Ngải Ái bị đưa vào phòng phẫu thuật trong trạng thái hôn mê.
Mộc Dịch Triệt gập ô lại, nhận ra cả người anh đều đã ướt như chuột lột.
“Anh Mộc”.
Có một cô y tá chạy vội tới:
“Anh Mộc, cô Ngải đang trong tình trạng gấp lắm rồi, cần có người thân ký tên. Cho hỏi anh là gì của cô ấy?”
Mộc Dịch Triệt đáp. “Bạn trai”.
Cô y tá nhìn anh dò hỏi:
“Anh Mộc, cái thai trong bụng cô Ngải không thể giữ được nữa, cơ thể cô ấy vốn không được khỏe lại bị sốt cao, đứa bé chưa tượng hình buộc phải sinh non…”
“Ok, tôi ký”. Mộc Dịch Triệt cầm bút ký vào giấy tờ. “Đứa bé không quan trọng bằng sức khỏe của cô ấy”.
Y tá nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái. “Được rồi!”
Đèn phòng phẫu thuật bật sáng, Mộc Dịch Triệt ngồi xuống ghế chờ đợi.
Nhìn vào cánh cửa cửa, anh dựa lưng vào ghế, cười khổ, đây là lần đầu tiên anh như thế này.
Chưa bao giờ anh vì một người phục nữ mà cuống cuồng như lúc này.
Cảm giác này thật kỳ quái…
Từ trước tới giờ phụ nữ với anh mà nói cũng như quần áo, muốn thay lúc nào thì thay và không bao giờ thiếu.
Anh chưa từng cố gắng vì một bộ quần áo nào, vì gọi là có, đuổi thì đi, đã quen với việc giao dịch cùng đám đàn bà. Bây giờ, cô bé Ngải Ái này có vẻ không phải size của anh, lần nào muốn mặc vào người cũng chẳng thể mặc được.
Nửa tiếng sau, điện phòng phẫu thuật phụt tắt.
Ngải Ái được đẩy ra vẫn đang ngủ mê, bác sĩ dặn khi nào hết sốt có thể xuất viện. Mộc Dịch Triệt ngồi trong phòng bệnh, nhìn gương mặt cô, khẽ nhếch môi mỉm cười.
“Bé con, anh chưa bao giờ làm việc tốt miễn phí… Khi nào em tỉnh lại, anh sẽ đòi nợ từ em, tất cả”.
“Vậy nếu tôi không tỉnh lại thì sao…”
Ngải Ái yếu ớt trả lời. Mộc Dịch Triệt chống hai tay xuống giường.
“Nghe rồi à…”
“Anh nói to thế sao không nghe được chứ. Do anh đánh thức tôi đấy”. Ngải Ái mấp máy đôi môi tái nhợt, hai tay theo bản năng sờ lên bụng. “Sao rồi?”
“Anh đã thay em quyết định”. Mộc Dịch Triệt nhún vai. “Đứa bé không còn nữa…”
Mặt biến sắc, Ngải Ái trừng mắt nhìn trần nhà không nói được câu nào.
“Có phải em đang trách anh?”. Mộc Dịch Triệt nắm tay cô. “Anh cho là mình đã làm một chuyện đáng làm”.
Ngải Ái cụp mắt xuống, nhìn cái nắm tay của hai người. “Đừng thế…. Tôi nên… cảm ơn anh mới phải”.
Mộc Dịch Triệt “ừm” một tiếng rồi nhìn cô:
“Vậy em trả ơn anh thế nào đây?”
Im ắng.
Thời gian trôi qua từng giây…
Ngải Ái mấp máy đôi môi khô khốc, thì thầm:
“À… Hay là anh đưa tôi đi đi… Thế nào…”
Anh kinh ngạc:
“Em muốn đi với anh?”
“Anh ta nói… sẽ giết tôi”. Ngải Ái cười méo xệch. “Anh thấy… Anh ta có giết tôi không?”
Mộc Dịch Triệt suy tư rồi gật đầu.
“Được, xuất viện thôi”.
Ngải Ái đáp lại, nhắm mắt quay đầu đi. “Tôi muốn ngủ, Mộc Dịch Triệt”.
Mộc Dịch Triệt đứng dậy rồi cúi xuống hôn lên trán cô:
“Chúc em mơ thấy những giấc mơ đẹp, và trong đó có anh”.
Ngải Ái không nói gì, chỉ nhẹ nhàng thở đều.
Rồi anh đi ra ngoài.
Cô nhấc hàng mi, mở hé mắt, trong bóng tối, một bên gối ướt đẫm nước mắt…
196.
“Cậu chủ đã đi gặp tiểu thư sao, Ngải tiểu thư thế nào rồi, còn chuyện…”
Vừa về đến khách sạn, chú Giản liền vào phòng hỏi han thì nhìn thấy cả căn phòng kéo rèm kín bưng, tối thui, phảng phất mùi thuốc lá và mùi rượu mạnh.
Mộc Duệ Thần im lặng ngồi trong bóng tối, tay cầm ly rượu, nhắm nghiền hai mắt dựa lưng vào ghế nệm.
Rượu vẫn chưa uống hết, còn khoảng nửa ly. Khi nghe Mộc Giản nhắc tới ba chữ “Ngải tiểu thư”, “rắc” một tiếng, chiếc ly bị anh bóp nát.
Mặt Mộc Giản biến sắc. “Cậu chủ… đã xảy ra chuyện gì xảy ra?”.
“Không có gì”. Thái độ của Mộc Duệ Thần khá bình tĩnh, cứ như người vừa nãy bóp nát ly rượu không phải anh, nhìn anh không giống như đang tức giận, lấy khăn giấy tỉ mỉ chùi vết rượu giữa những ngón tay.
“Chuyện công ty chú xử lý thế nào rồi?”
“Thưa cậu chủ, rất thuận lợi”.
Mộc Giản cung kính nói, trực giác mách bảo ông nhất định là đã có chuyện gì đó xảy ra bởi vì rõ ràng lúc này cậu chủ đang tức giận nhưng cố tỏ ra bình tĩnh, nghĩa là c